write and recharge my battery

I have been…

Running more lately.

Reading more lately.

Working out more lately.

I am becoming better in many things – finishing homework before bedtime, being on time for work and classes, being open to advice from others, and changing those few bad habits bit by bit every day.

But the weather has not been nice to me. It takes all my energy, leaving me with this emotion mess. But I assume there are still ways to get out of it without moving to somewhere warmer.

Be optimistic.

That sounds counterintuitive, I know! But isn’t that all we need to be happy? It’s truly hard for an introvert like me to work in groups and talk with people at work and class all day long. I always imagine that every second when I open my mouth to speak, my energy slips out of my body.

That does not mean I will lock myself up forever to preserve my energy. I think after a while, a long while of encountering people for different reasons, I have learned to expand my limitation. I still need time to think through things before sharing them with teammates, but I also learned to initiate conversations in groups. Those “turn to your neighbors and discuss this problem” no longer seems to be annoying, but rather a way for me to use my energy sufficiently to learn from friends, I suppose.

Today, I read this great, great paper of a guy in his English Composition class. What I loved about it was how his sentences were fragmented, but they also connected so well. The structure was not something teachers teach at school, but it’s how he communicate with English, with the world. And that fascinated me.

Today, I realized that there is always this feeling in me that bothers me so much. That I am different stops me from telling those who care for me my thoughts. I always assume people will judge me for who I am and for what I do.

I never get to test if that is true. I might be able to find joy in those moments of sharing, but may I have a little bit more time? More time for me to process my thoughts, to be sure of what I think, to keep those precious thinkings for myself.

Because they’re all I have.

Those words you said, they hurt me. I would love to walk instead of taking the Uber, because I think it’s a great way to be closer with nature and with my mind. Yes, you might say I make way more money than you and I am stingy, but forty-five minutes walking under that cozy weather energizes me. I know there were other ways to do things, but I wanted to use that walking-running time to talk more with my housemate. Perspectives are dangerous and are something you cannot judge. So I beg you, for once, just listen to me, and that’s it.

Her name starts with a T. She has long black hair just like me. She has braces just like me. She is lovely.

(Other perspectives) We look like twins, but we are so different. 

It was dark, and it was warm, except when I turned my body around and the air slipped in, it would be extremely cold. 

I starred at the ceiling. It was dark outside, and that didn’t give me any sense about the time or the location (although I knew for sure I was in my room and my house didn’t move). 

It was nice of her to tell me I should go home earlier. But I would tell her, 

When 5pm is as dark as 8pm, what is the point of going home “early”?

She is the best housemate, first of all compared to me. She was a good listener and friend, a smart student, and a beloved daughter. I adore how she did things the way she did. And in me, there would never be a feeling of trying to be better than her, even though I sometimes felt this way with other people. 

I starred at the ceiling. Thinking about what to do today. I miss her. 

Lịch trình

Theo thói quen thì sáng mình sẽ dậy sớm và nằm nướng trên giường. Nghịch điện thoại nhưng cũng cố trở nên có ích bằng cách mở outlook calendar ra rồi nghĩ xem mỗi ngày mình sẽ làm gì, hôm đó có môn nào phải nộp bài. Hôm nay là Chúa Nhật, ngày mai là thứ hai và mình được nghỉ. Nên thay vì chạy deadlines như mọi hôm thì mình dành hẳn một buổi sáng để nói chuyện với bạn, một buổi trưa ở nhà thờ, và một buổi chiều chỉ để dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn. Một ngày hoàn toàn để xõa, dù trong lòng vẫn rạo rực, “Trời ơi sắp biết điểm ACT rồi,” hay, “Trời ơi 2 ngày nữa phải nộp research paper rồi mà tui còn ngồi loay hoay giặt đồ vậy nè.” Nhưng dù sao vậy cũng cần thiết. Vậy mới biết có cái phòng gọn gàng sẽ làm tâm trạng thoải mái đến dường nào. Vậy mới biết có một bữa tối ngon ngon dù loay hoay vật vã với 3 cái bếp bật cùng một lúc như thế nào.

Hôm nay mình làm theo đúng lịch. Dù hơi xê dịch một xíu, một xíu thôi vì mình nấu ăn lâu hơn ngày thường, phòng mình dơ hơn dự tính. Một xíu thôi nhưng vẫn làm mình vui vẻ đến lạ kỳ. Cũng chẳng biết lượng bài mình học vào hôm nay có bổ ích gì không, vì chưa gì mà mình đã thấy Toán phần Arrangements – Permutation và Combination khó quá chừng. Chưa gì đã thấy Science bị chị dạy kèm bỏ rơi. Chưa gì đã thấy ACT Writing của mình còn chưng hửng quá. Psychology thì lạng quạng, không biết viết research paper sao cho ra hồn. Nghĩ hết cái này tới cái kia, rồi nghĩ qua cái túi tiền cạn kiệt của mình, sao mà chật vật quá.

Ừa nhưng phần hay nhất hôm nay là đây nè.

Hôm nay được nói chuyện với chị cùng nhà nhiều thêm một xíu nữa.

Giữa một ngày tưởng chừng như cực kỳ hiệu quả, mình bỗng dành ra nửa tiếng để lướt xem có cái áo khoác nào xinh xinh xịn xịn mặc qua mùa đông không. Cũng chợt nhớ ra chị cùng nhà học Fashion Business, nên hỏi chỉ thử xem áo nào màu nào thì được. Chỉ chỉ mấy cái mình cũng không ngờ tới – không định sẽ mua, nhưng vì ừa con mắt thẩm mỹ của mình tệ hại vô cùng nên cũng chịu nghe lời chỉ. Dù sao mấy cái áo cũng xinh xắn mà. Chọn lựa một hồi thì chỉ bảo ê chỉ cũng muốn có một cái áo khoác vì áo mình chọn trông ấm áp quá, vậy là hai đứa mua cùng loại luôn xịn xịn ghê chưa. Bỗng dưng mình thấy sao hên quá vì được ở chung với toàn những người yêu thương và hay giúp đỡ mình nhiều lắm.

Dọn phòng sạch sẽ cả rồi, nhưng hôm nay sẽ không ngủ trong phòng. Chị cùng nhà rủ ra sofa ngủ vì hồi đó mình bảo chỉ sofa ấm áp lắm. Bây giờ là mùa thu, và mình mong chờ mùa dông, mùa xuân, và cả mùa hè, vì mình biết dù mình ở đâu, cũng có những người mình yêu thương yêu thương lại mình.

Lâu lắm rồi mới lại viết bằng tiếng Việt. Lâu lắm rồi mới lại dùng từ ngữ cho đúng câu đúng chỗ, chứ không phải ngẫu nhiên như lúc chat với bạn nữa. Mình nhớ tiếng Việt, nhưng vì mình đang ở xa, nên mình sẽ dùng tiếng Anh hoài hoài. Vì mình biết tiếng Việt sẽ vẫn mãi ở đó, vì mình luôn yêu thương nó mà.

Tới giờ ngủ rồi,

Ngủ thôi.

 

Lynden, WA 98264, November 11, 2018