Mệt quá đi hiu

(Other perspectives) Looks like tears. 

Sáng mở mắt dậy mà cứ hiu hiu không muốn đi học đâu, không muốn làm bài đâu. Nghĩ tới cái lịch kín mít chẳng có nổi nửa tiếng nghỉ ngơi mà buồn xịu. Rồi dần dần cũng nhận ra hình như dạo này mình đang xa cách với tất cả mọi người vì bận, vì bài vở, nên ngồi một lát cũng ngẫm lại vậy liệu học hành thế có đáng không. Đáng không khi mọi người quên mất mình là ai, và mình cũng quên mất mình là ai. 

Mà phải chịu thôi chứ sao, mình phải ráng ráng, vì mình mong muốn được vào một nơi cool cool, vì khi nhìn lại quá khứ mình biết cuộc đời mình đã thay đổi chóng mặt nếu không được vào trường cool cool như bây giờ. 

Mệt quá đi huhu. Cũng khó có thể nói với ai vì 1. hoặc là ai cũng bận bịu vậy, 2. người ta không thèm hiểu, và 3. người ta không thèm lắng nghe mình. Mình gặp nhiều khó khăn nói chuyện với các bạn gái hơn là con trai, mình không nghĩ vì mình hợp với con trai hơn, mà đơn giản chắc vấn đề nằm ở mình – mình không cởi mở đủ nhiều nhỉ. Mình hứa sẽ thoải mái thân thiện cười nhiều hơn mỗi ngày. Mình không muốn bị bỏ lại đâu dù giờ mình đã cảm nhận điều đó thật rõ rệt. Mình mệt mỏi và bận bịu tới mức chẳng còn quan tâm tới ai khác. 

Tại chính mình mà mình cô đơn. 

Mình mong mọi người hiểu. 

Invisible Love. 

The mind and the heart. 

Which one wins? 

Ừa vừa mới nhắn các bạn ơi đừng buồn mình vì mình bận quá nha. Communication is key. 

Không biết nữa. Love is invisible, but that doesn’t mean you can still claim that there is love when there’s no sign of care. When I stop asking, I also stop them from being my friend.

At the age of 17, I understand that I am still young and life still has so much things for me to learn. On the one hand, it’s easier for me to forgive myself when I make mistakes and also easier for me to be open-minded about the world around me. On the other hand, being 17 exposes me to emotional changes that are just really hard to bear. It will be better later, but the feeling at that moment sucks. I don’t have experience in getting over things, hard things, and learning them also brings about hard feelings… 

But I’ll make this time of my life valuable. I will not waste it because I understand I am still young and free. I know I can work and study as much as I want without worrying too much about my health (well, I don care a lot about it, otherwise I will die pretty soon), I can eat or not eat whenever I want, and I can go back home to visit my family without thinking about how much time will it take for me to adjust the time zone. 
And it is also awesome when I am young and adaptive. Changing environment seems to be nothing, and that is extremely important because the world is changing fast. 

My mind tells me to study hard, stay healthy, and do what I want to do.
My heart says I should care for others also because they are the core of my life. Without them I am nothing. 

What do I do?