trà sữa không phải chỉ để uống

Hôm nay mình ăn phở cho bữa sáng, cơm chua thịt bò, trứng chiên, và cá khô cho bữa chiều, và mình vẫn đang ở Mỹ. Đang ở bang khác thôi, chứ vẫn ở Mỹ. Vậy mà thấy sao mọi thứ khác quá. Lâu lắm rồi mới nghe giọng người Việt nói búa lua xua. Cả ngày mình cứ ráng tìm một giây thở cho bình tâm mà khó lắm, vì ai cũng kêu réo xung quanh. Lâu lắm rồi mới lại ăn một bữa có nước mắm ớt, cay cay. Không phải cái cay 5/5 chẳng thấm mồm của mấy quán mình hay ăn, mà là cái cay nồng nồng của mấy quả ớt hiểm. Lâu lắm rồi mới có lại cái vị Việt Nam mà đó giờ mình không nghĩ là ở Mỹ sẽ có.

Mình ngồi ăn mà hơi hơi nhớ nhà, nhưng mà chắc mọi người sẽ hơi ngạc nhiên nếu biết mình nhớ cái gì. Mình chưa bao giờ nhớ đồ ăn nhiều tới vậy cho tới bữa nay, vì mình không sành ăn. Mình ăn cái gì cũng khen ngon, lạt cũng được còn mặn quá thì bỏ qua. Dở lắm thì thôi thông cảm, “vì ở đây không phải xứ nhà mà.” Mình chưa bao giờ nhớ ba mẹ hay gia đình quá nhiều, hay bạn bè cũng vậy. Mình có lâu lâu ước mọi người ở đây, hoặc lâu lâu ước được gặp mọi người, nhưng không nhiều như cái cách người ta nghĩ du học sinh thường trải qua.

Mà nhớ nhất chắc là báo Trà sữa cho tâm hồn 🙂 Và cả Hoa học trò nữa. Những câu chuyện ngắn lúc nào cũng nhẹ nhàng, thường là ở Hà Nội và mấy xứ xa xa. Những câu chuyện về mấy mùa hoa, cái nắng vàng và những chiều mưa rơi nhè nhẹ. Chuyện về những chuyến xe buýt và mấy bài nhạc xưa lắc xưa lơ. Mấy trang sách toàn chữ thôi mà gợi cảm xúc đủ giác quan. Mình ngửi được mùi thơm nhè nhẹ của trà và nến. Có vậy thôi, mà nhớ hoài tới giờ.

Nhớ nhiều vì mỗi câu chuyện lại gắn tới một vài người, một vài nơi, một vài kỷ niệm. Hiện giờ trong đầu mình đang là Quỳnh Anh và cuốn Kitchen cứ mang đi khắp nơi. Và những đoạn ngắn ngắn bạn hay viết. Và mấy nét vẽ. Mình nhớ Tường Vi và Quang Minh những ngày tối khuya đi xe buýt với mình. Nhớ bà Thanh và Khánh Quỳnh ở Coucou Hibou. Nhớ Hướng Dương và những câu thương thương mà mình không nghĩ sẽ phát ra từ mẻ. Nhớ Ngọc Trâm lúc nào cũng cố gắng làm hết sức mình. Nhớ Mỹ Linh ngồi sau xe mình đèo hết chỗ này đến chỗ khác, không có tiền nhưng lúc nào cũng nghĩ ra ý tưởng sẽ đi ăn.

Có thể mọi người không biết, nhưng với mình chỉ có Sài Gòn mới có mùi thơm đến vậy. Thơm cái mùi người không biết từ đâu chui ra mà quan tâm cho mình quá xá.

More room because you make it possible

My sister is here because she is silly.

I think Dad’s favorite quote of the day must be, “[t]here is still room for your books.”

One thing that I am worried most about when traveling is not having books to read. I have plenty of books here, so I want to make the most out of that — I want to bring them home over the summer, especially when it’s costly to buy English books in Vietnam. I feel insecure when not having a book or two in my backpack.

“There is still room for [my] books,” even though we struggled a lot to stuff everything inside all the bags and suitcases we have. And I am grateful.

But I’m even more grateful for how they understand me. Always, they always think of me and think of how there should be book selves and spaces for my books at home. We move a lot and I was not usually there to help with moving, but when I ask, Mom always says she keeps my books in separate boxes, never thinking about getting rid of even just one. Yes, never, despite how many times we have moved and how many times she has been tired of cleaning up.

After all, it’s from them and with their encouragement that I learn to value and keep books by my side. Sometimes, I laugh when Mom frowns as I say I lent a friend my books. She thinks I should keep those books in my collection. I think I should share because sharing makes books more valuable. But I still keep track of them, at my best, because of her.

There is always room for books. More books.

There is always love from my parents, and love makes room.

Love makes time. Love makes most thing possible.

in a world that no longer…

Sometimes I think of the future, I think of how my house will be, how my kids will grow up to be like.

I will buy them books more than toys, so that they will know how to be patient, how to self-learn, how to value knowledge. I will be an example of generosity, so that they will see how much money one can have does not decide how much to give. I will teach them to respect others and to see others as humans despite races. I will spend time with them and give them much of my attention, because they are worthy.

I just have so many things I wish I could so for them and with them. I will take them to dance. I will teach them to cook and spend money. I will tell them about God and about a man who died for them…

Because I have never had those lessons during my childhood. I needed help but got none.

When I do reflection on my life, I see so much of it is from my family. Many of my traits are genetic, and I can clearly see where the bad characteristics come from. I believe in generational sin, because I believe the circumstance that one is raised up in define a huge part of who one can be. But I also believe that one can break through those limitations and form new habits than can change lives.

For the most parts of my childhood, I find myself being apart from others in my family. I love reading and writing. I am an introvert. I was born having only cousins that are ten years older or younger. I live only with my family and rarely see my relatives. And after all I was criticized for not being sociable, for not wanting to participate in gossip talks and only wanting to listen. I was lonely, at home, and I intentionally set myself apart from others.

Then I started living by myself and found all ways to improve to be better every single day. I learn to set time for God, only to go back in a house forgetting who God is except on Sundays. I learn to read, only to go back in a house with none sparing a single second to read. I learn to put away my phone and social media, only to be surrounded by those who sit around the kitchen texting.

I am lonely.

And I really wish things will be different. I thought my way was right, and I hoped others would learn from it. That’s when I start dreaming about my children and about how I will make their lives different. That’s also when I realize I have a sister that I should start taking responsible for, because it seems that no one will love her the way a kid should be loved.

But it’s hard. It’s hard when others refuse to be better. It’s hard when all you can offer is help, but the help that needs each other’s participation.

My world shatters. I will be too selfish wanting to just live the life I want with the good and bad habits I have. I know I will. But I don’t think there is a good point for trying to be better but ignore the others.

Reversed culture shock. It’s real. It’s too real that I cannot even believe it can be true. I wake up in this confusion.

I find myself reading more than ever before because that’s where I find quietness. Peace.

;

Tớ

Tớ là người rất sợ đám đông. Giữa một nhóm đông người, tớ sẽ tự động đứng dậy và bước ra xa một tí. Một tí thôi, không đủ để ai nhận ra được. Nhưng đủ để tớ biết rằng giới hạn của tớ chỉ có tới đó. Tớ yêu thương mọi người, nhưng không yêu theo cách sẽ nắm tay, sẽ ôm ấp, sẽ đứng thật sát nhau. Tớ cần một khoảng không gian riêng khi giao tiếp. Khoảng không gian có lớn hơn của người khác một chút xíu.

Cậu

Cậu cũng vậy, nhỉ? Tớ vẫn còn nhớ rõ gương mặt cậu, phát hoảng lên khi có quá nhiều người la hét xung quanh. Mỗi lần nghĩ tớ lại bật cười. Cậu nhỏ nhẹ, nói lời thỏ thẻ. Người khác cần lắng nghe cậu để có thể hiểu được, và cậu cũng là một kẻ giỏi lắng nghe. Cậu sợ đám đông, nên cậu không bao giờ xuất hiện ở nơi đông người đủ lâu để người ta nhận ra cậu đang ở đó, hay đủ lâu để người ta làm cậu sợ. Nhưng cậu xuất hiện trong đời tớ, và đời của những người cũng nhỏ nhẹ và thỏ thẻ khác, một cách rất đặc biệt.

Tớ

Tớ thích lắng nghe những người luôn có chuyện để kể và lời để nói. Tớ thích được gật gù nghe theo, được học hỏi, và được nhìn thấu một người qua những câu chuyện mà họ là nhân vật chính. Tớ im lặng, và tớ đã từng thấy xấu hổ vì điều đó. Tớ tìm kiếm ai đó có thể hoà vào sợ im lặng của tớ. Hoà vào kẻ hở của những dòng suy nghĩ ngắt quãng của tớ. Bù đắp cho tớ.

Cậu

Cậu bảo sự im lặng của tụi mình thật sự dễ chịu. Cậu là cậu mà tớ là tớ. Tụi mình ngồi cạnh nhau, mỗi người viết một câu chuyện, và hai câu chuyện đồng hành. Tớ nhớ cậu bảo tớ không biết coi trọng sự im lặng của chính mình. Ừ cũng đúng. Cậu đúng. Tớ không cần thiết phải tìm ai đó bù đắp cho chính mình. Bản thân tớ thôi cũng là một bản thể hoàn chỉnh. Không hoàn hảo, nhưng hoàn chỉnh và độc lập.

Cậu và tớ

Và những người nhỏ nhẹ và thỏ thẻ

Tụi mình rất kỳ lạ. Tụi mình xô bồ theo một cách rất bình yên. Tụi mìnn lấp đầy khoảng lặng bằng một khoảng lặng khác, dễ chịu hơn. Tụi mình đổi dấu chấm (.) thành dấu chấm phẩy (;), vì khi ở bên nhau mọi thứ không dừng lại mãi mãi, mà chỉ tạm nghỉ thôi. Thở một xíu, rồi lại chạy vào đám đông, hoàn thành nhiệm vụ của loài người, rồi lại thở một xíu, quay về và rúc mình vào một khoảng không tĩnh lặng, chỉ có cậu, có tớ. Có chúng ta.

More than a word

I never remember from where or whom I got this quote, but it has always been my inspiration when making decision about what clothes I will wear today or how I want myself to present, at school or any places I will be.

I think girls should feel good about themselves.

Girls should feel good. Not be beautiful. And by feeling good, they shine.

Beauty.

When thinking about beauty from the lens of the world, I see it as something people wish to accomplish but always fail to.

I remember talking to my friends, saying I never have to spend approximately 40 minutes every other week to straighten my hair or never get burned badly when exposed to intense sunlight. I used to not understand why tanned skin is the goal for so many girls because I was born being tanned and have seen that color shade on every person around me growing up.

Yet, I also remember how I look at my own reflection in the mirror and disgust what I look like, wishing I can change just exactly everything about my body. I am not what the world says to be beautiful, despite that color of my skin desired by some and that dim feeling of proud when being able to say, “I never struggle to find clothes my size, ever.”

And I know many people feel the same way. Many girls hear that voice in their head saying they do not measure up, and that the girl in the other side of the room looks prettier.

And I wonder, after all, who gets to decide what beauty is? Who gets the rights to judge if someone is beautiful?

At least not human. But it seems that humans are ridiculously astonishing at pretending — pretend that they are powerful to take the lead.

The last few years have been filled with mind-blowing experience for me. I see beauty in the people who I believed had never been beautiful, not only because of how they look, but also because of who they are when surrounding people. Each person has something for me to compliment on, and I start wondering if any of them ever need to […]

Beauty is subjective. It is what people feel toward something that makes it attractive or not. Each person is born to be a separate self from others in terms of opinions and perception — each person perceives the world differently. Beauty, as a result, evokes distinct feelings and emotions.

Social groups of people come together not only because of how similar their appearances to each other are, but also because of how they think beauty is and should be.

Nations of the world come together not only because human started learning to appreciate differences, but also because egocentricity is replaced with the recognization of beauty in distinct selves.

But the problem emerges when people take beauty out of the context of cultures. Each culture whispers to the ears of ancestors what beauty should be, passing it down from generations to generations. Beauty in this context no longer is just what people think or feel, but what people believe and work hard to achieve. Take foot-binding as an example. How Chinese folks hundreds of years ago think about beauty — women having small feet and being obedient to their and their husbands’ families — create their traditions of foot-binding, of giving respect to males more than female, and of making families without sons to continue the family blood socially unacceptable. Women were born to be burdens of their birth families. Women also were born to sacrifice for beauty, to accomplish a high status in society that eventually never belong to them but the husbands they got married to.

All their lives, they were searching for the kind of beauty that was made up by the gossips passing around in town.

We agree that this tradition is cruel, is inhumane. Decades have passed and this tradition is no longer practiced, but let’s think about this more critically. In this modern era, even though we don’t pursue beauty the same way, it is still at the back of our head this voice saying that we are not beautiful enough, not worthy enough, not living up enough to what others expect us to be. Not just in how we perceive ourselves, though. We also categorize people as beautiful and not: you need to lose/gain weight; you need to dye your hair because it looks dull; you need to…. We start associating peers as chubby or petite. We make up standards, forgetting that humans are supposed to be unique individuals.

How can this not be cruel? How can this be accepted more than what other ancient cultures used to practice?

The good thing about beauty in the context of cultures is that each person is born beautiful, but when cultures come together, instead of appreciating differences, we start applying others’ definition of beauty to ourselves without understanding that we are trying to accomplish the impossibles.

Should this be changed? Yes. How?

Looking for what is in front of us. When standing in front of a mirror, looking for what you can be grateful for about yourself. When standing in front of others, looking for what you can appreciate about them. But don’t look too hard, though. Don’t look too hard. Beauty is not that difficult to find.

Beauty also blooms from the inside. What your values are and how you treat others convey to people the message of your beauty. What can you do to be loving? What can we do to have a world that value differences?

And finally, looking for what you yourself feel good about. Next time you put on a layer of makeup, think if it is because you are embarrassed of how you look, or because it is a good day and you feel like pretty.

to june

june

my sister was born in june

she smiled when she first came to life

so my mom called her merry

her arrival changed my life

she is a little delightful gift

i have always been grateful

because she is there

because i bring silence

and she breaks the silence

filling the cracks with joy

yes,

i am grateful.

but i forget that it is june sometimes

because when june comes

it also reminds me of this quote

i have been a student for most of my life

and am still be for a long time

and so june,

you reminds me that people will eventually leave

and life will still go on

i will meet all these friends and start building a new community

and time will set us apart

when june comes

but i will still be grateful

and be waiting for junes

again and again and again

not because of summers

but because of the hugs and loves

the sadness of departing

but also the excitement of what is waiting ahead

the mix of feelings

a good mix

lâu rồi không viết

7:44 AM

Mình dậy lúc 7 giờ. Muộn. Rất muộn. Vì ngày còn nhiều thứ phải làm mà dậy giờ này thì thiệt bế tắc lắm.

Mình bất lực vì đây không phải là lần đầu tiên. Mình vẫn còn nhớ rõ hôm qua, rồi hôm kia, rồi nhiều ngày trước đó, mình cũng tự nhắc bản thân phải dậy sớm, và cuối cùng thì chu trình này cũng lập lại.

Mỗi ngày đều giống nhau thì mình của tương lai sẽ chẳng thể trở thành người mình mong muốn được.

Nhưng mà vì đã lỡ rồi nên mình sẽ vẫn cảm thấy vui vẻ, và làm cho bản thân cảm thấy vui vẻ. Mọi thứ rồi sẽ ổn và một ngày lại trôi qua đâu vào đó. Mình có thể cố gắng hôm nay dù dậy trễ. Và cũng có thể cố gắng vào ngày mai.