Chuyện mình làm toán

Hôm nọ nghĩ là lâu lắm rồi mình chưa làm bài toán khó nào, nhớ cái cảm giác cứ phải ngồi nghĩ quá. Lần cuối làm cái gì đó thiệt khó thì chắc là lớp 10, sau này cái gì khó cũng là mấy môn xã hội, mà khó theo kiểu kiên trì thì sẽ được, chứ không cần sự thông minh, theo mình là vậy =))))

Nên là ừa, thiếu toán thì mình kiếm toán mà làm. Nhưng mà thiệt là nó khó quá, mà rất là bực mình vì không có cách nào biết được đáp án đúng để so sánh 🙂 🙂 Mình đã làm bài này được 3 ngày rồi. May nhất chắc là mỗi ngày mỗi check thì thấy mình lại làm đúng thêm một phần của bài đó! Chứ không phải kiểu “no progress” đâu nha. Hôm nay dừng lại ở đây, đi được hơn một nửa hôm nọ, vậy là yên tâm. Ít ra mình thông minh hơn mình của hôm qua, dù cái bài này thiệt sự không biết sẽ kéo dài tới khi nào.

À nhưng còn vui vì cảm thấy mình gần hơn với câu trả lời cuối cùng nữa. Mong là một ngày nữa thôi thì sẽ xong. Chứ cứ kéo mãi thì không còn gì thú vui của toán học nữa ^^

sep 4 2019

Mình vừa nằm coi Twilight phần 3 với bạn một lúc thì thấy Bella quá nhảm nhí và trẻ con, nên mình quyết định vô phòng và đọc cho xong cuốn sách dang dở.

Đó là mở đầu. Còn đây là phần chính: ít ai biết mình có một nỗi sợ nhỏ mỗi khi đọc sách.

Không ai biết vì cái nỗi sợ này không có gì vẻ vang cả. Không sợ côn trùng bọ nhện hay gì hết mà lại panic nhẹ mỗi lần mở sách ra thì nghe rất ngộ. Nhưng mà ừa, mình cứ hay có cảm giác hồi hộp như vậy. Lý do thì nhiều lắm. Sách dày nên dễ nản. Không biết cuốn sách đó có hợp với mình hay không. Sách tiếng anh cũng có nhiều cấp độ khác nhau, và liệu cuốn sách mình sẽ đọc có phải là một cuốn ở trình độ mình. Sợ nhất chắc là cái cảm giác bỏ cuộc giữa chừng — bỏ cuộc lúc đọc một cuốn sách thôi thì còn sẽ bỏ cuộc với cái gì nữa 🙂

Vậy đó, nhiều lắm. Mình có nhiều nỗi hoảng loạn nhẹ nhẹ, nhưng mà mình coi chúng là đà đẩy nhiều hơn là làm mình chùn bước. Mình thích cảm giác biết được cuộc đời của ai đó trong một cuốn sách mình đã bắt đầu đọc sẽ kết thúc thế nào. Muốn biết triết lý của tác giả là gì. Muốn học được điều mới từ cuốn sách và ừa mình luôn luôn học được gì đó nếu mình thật sự muốn. Hay tìm cả câu trả lời cho chính cuộc đời của mình.

Và vì có nhiều sự muốn hơn, mình chọn vượt qua những nỗi sợ hãi.

Post-Bella and Twilight thì chỉ có mấy chuyện vặt vậy thôi. Mình luôn động viên người khác đọc, nhưng giống như việc mình không thể thích việc vẽ nếu người chỉ mình vẽ là người sinh ra đã biết cầm cọ, thì mình không thể ủng hộ người khác đọc bằng việc nói mình vừa chào đời đã biết chữ. Mình cũng ngu ngơ học quài mới đọc được, nhưng mà mình thích cảm giác được chiến thắng những nỗi sợ nho nhỏ, nên mình kiên trì lật lật, và cũng thu hoạch được một gia tài nho nhỏ đó.

Suối nguồn — Ayn Rand

Suối Nguồn khởi đầu từ ngày Howard Roark bị đuổi khỏi Học viện Kiến trúc sư Stanton danh giá. Là thước phim nhanh rồi lại chậm qua những ngày tháng anh ở phiêu bạt tìm chỗ đứng cho tài năng của mình. Khoảng thời gian đó, anh đã bị vô số người dè bỉu và tìm cách hãm hại. Anh có số bạn bè đếm trên đầu ngón tay, nhưng từng người trong số họ đều dành cho anh một sự tôn trọng hết mực — kính trọng con người vĩ đại và tài năng về kiến trúc của anh.

Còn những người anh gặp trên thương trường kia, mỗi người chạy theo quyền lực, theo những chuẩn mực xã hội đưa ra. Áp lên mình lớp mặt nạ giả tạo nhưng lại tự cho rằng đó chính là tài năng, là những gì họ sinh ra để có được.

Ai cũng bảo Howard Roark ích kỷ: anh bỏ ngoài tai mọi lời dèm pha và cả lời tán dương; anh làm việc độc lập và không đồng ý tham gia bất kỳ hội nhóm nào — đối với anh, một bản vẽ phải có sự thống nhất từ bên trong đến bên ngoài, và những kiểu kiến trúc cổ điển đã không còn hợp thời vì chúng vay mượn chất liệu của quá khứ mà áp vào lối sống hiện đại. Con người cũng vậy, sản phẩm của một cá thể phải là do cá thể đó bắt đầu định hình và hoàn chỉnh. Người ta cho rằng anh vị kỷ, anh chỉ nghĩ cho chính bản thân anh mà quên đi mất giá trị của một người trong một tập thể.

Nhưng người ta chưa từng hiểu, để nghĩ cho tập thể, mỗi cá thể phải biết cách nghĩ cho bản thân. Peter Keating luôn đeo đuổi lời tán dương của người khác. Bạn hỏi Peter Keating muốn gì nhất, câu trả lời của có lẽ là “sự công nhận”, nhưng anh được gì ngoài đánh mất chính mình và kết thúc bằng một cuộc sống cô độc đáng thương? Toohey Ellsworth và Gail Wynand coi trọng và ham muốn quyền lực mà chưa bao giờ nghĩ rằng một người chỉ có thể có quyền lực khi xã hội cho họ cái quyền đó. Họ sống như một loài ký sinh, thuận theo dòng người và rơi vào cùng khổ khi dòng đời thay đổi. Mà ta cũng biết rồi, dòng đời luôn đổi thay như vậy đấy.

Vậy, vị kỷ, hay vị tha nhân?

Suối Nguồn nói về xã hội New York khoảng gần 100 năm trước, một xã hội thượng lưu, những con người đứng từ trên cao nhìn xuống không ngừng giằng xé nhau. Cuốn sách vạch trần một cách trần trụi sự đeo đuổi quyền lực và chà đạp lên cái tôi. Có lẽ trong chúng ta ai cũng sống trong một thế giới nhỏ mà ta cần thăng tiến, ta muốn có được quyền lực, muốn được coi trọng. Mỗi người chúng ta có lẽ đều sống trong một New York phiên bản cá nhân hóa, và vì vậy chúng ta nên thử đọc một lần về Howard Roark, để cứu rỗi chính chúng ta.

To say “I love you”, one must first know how to say the “I”. (Tạm dịch: Để có thể nói “Anh yêu em”, anh phải nói được từ “anh” trước đã.)

Khi ta chưa làm thỏa mãn được cái tôi của chính mình, chưa tự biết yêu, tự biết dành cho bản thân những lời tán tụng và động viên, thì chúng ta chưa biết tán tụng và động viên người khác một cách chân thành nhất. Khi ta chưa biết cách giải thoát chính ta khỏi sự cô đơn, thì ta chưa thể dựa dẫm vào ai khác làm cho ta khỏi cô đơn được. Nếu có, ta chỉ đang là một loài ký sinh, hút lấy hút để chất sống của một kẻ vị tha nhân khác. Nếu có, ta đang mưu cầu tình yêu thương, mà đôi khi có thể nhầm lẫn là lòng thương hại, hơn là cái tôi muốn được yêu chỉ đơn giản vì tình yêu.

Nên hãy nhớ, vị kỷ trước, rồi ta sẽ tự biết làm thế nào để sống vị tha nhân.

Một cuốn sách rất dày, đầy triết lý, nhưng dễ đọc và nhiều điều để ngẫm. Ayn Rand vô cùng tài tình trong cách xây dựng nhân vật — bà không chỉ tạo nhân vật làm cho mạch truyện hấp dẫn hơn, mà chính những triết lý của từng người với những góc nhìn khác nhau về lòng ích kỷ và sự vị tha đã làm nổi bật lên lý tưởng cuối cùng. Một cuốn sách đáng để đọc một lần, và với tôi thì đáng cho một vài lần nữa.

Và cũng chân thành cảm ơn nhóm dịch giả của NXB Trẻ đã vô cùng xuất sắc với bản dịch này.

Educated — Tara Westover: a life without proper education can be so different

I was raised with the belief that education is the key to growth and the answer to curiosity.

Tara’s education was self-teaching, self-learning, and self-resilient. She worked her way through Bringham Young University, Cambridge University, and Harvard University with the great disapproval of her family, especially from her dad. However, these accomplishments of hers weren’t what I was most impressed in but the way she chose to deal with her problems after so many years of giving in.

Tara gave in her own story countless times during the few early years when she left her home for college. Everything people say to have happened, although not aligning to what she remembered, she always agreed with them and dismissed hers. The story about her being raped by Shawn, her own brother. About how he was manipulative and addressed her as a whore. As a girl, I know what it is like to be pointed at and accused to be something horrible and something I was clearly not. Perhaps these facts were too tremendous that Tara decided to believe in others’ stories instead, because she didn’t think hers matter, and because by giving in, she could find herself belong, to her family and to the society that her first thoughts about was fueled by those false beliefs of her dad. I was surprised by this. I never think a person could totally dismiss her own memories, especially when Tara keeps a journal and writes regularly. Black and white, on pages. And she refused to believe it. Why didn’t she rip off the pages and show to his father as proof of being abused, despite he asking for it so many times? Why didn’t she cling to her beliefs as her father clung to his and in the end disowned his daughter?

Tara has fought fights after fights in her life, but the greatest one to me, the one that changes her and encourages her to speak up, was when she decided to leave Buck Peak. She was courageous, and flipping those pages, I knew she had freed herself, although that freedom came with great loss — she traded-off her family.

I cannot talk thoroughly through reasons Tara think education is important. For me, though, I knew that by being educated, we are prone to changes, trading our comfort for knowledge, those for better selves. By being educated, I myself and Tara knew what to give in and what matters. She lost her family and I’m loved by mine, but I still think our stories value in different ways because we all matter. And education creates that chasm, diverging the lives of who dread for education and who don’t.

In the book, Tara’s parents business was flourishing and the Westovers became the most privilege family across town. But when we set money aside, one thing occurs to me as the result of lives without education: lack of freedom. Tara’s mom never leaves the house without her husband. Three of her siblings work for the family’s business and economically dependent on their parents. One of them work for herself, but is mentally trapped. Educated, it might really just be freedom.

And one more thing: is that just me being paranoid, or it’s a fact that every single girl has a story about them being verbally and sexually abused, for how they look and what they do, or just simply for who they are? In each memoir I have read, many of whom I know and myself, this somehow becomes the kind of twist that I have learned to expect.

I really hope this is not the end. That she will continue her fight for her family. That she won’t give in to her own comfort. I truly believe that she has freed herself the moment she left Buck Peak, but deep down, I think one has and needs a connection with one’s family. No matter how far away their minds might be and how deep the chasms are, they belong to each other.

鸡蛋

Giống như một quả trứng vậy.

我是一个鸡蛋。

Bên ngoài có cứng nhưng dễ vỡ thì xác suất bị vỡ chắc chắn là rất cao. Cứ nghĩ mình đã chuẩn bị cho bản thân nhiều thứ, mà đùng cái đời nó vùi dập thì chịu thôi chứ biết sao ha. Cái tâm nó mềm. Có rèn cách mấy cũng là mềm. Loài người sinh ra là vậy rồi đó.

Trong rất nhiều năm mình đã luôn cố gắng đưa bản thân vào thế chủ động của mọi loại tình huống — trời nắng thì mình chịu nắng, lạnh thì chịu lạnh, ráng không than và không để các yếu tố ngoại tại ảnh hưởng. Không ai bên cạnh thì tự săn sóc được. Không ai nói cho mình hiểu thì mình tự tìm hiểu. Không ai giết côn trùng cho thì mình tự giết, không la hét, không càm ràm. Vì đời còn nhiều thứ độc ác hơn ba cái nhảm nhí này.

Nhưng mà các nỗ lực của mình là tự phát. Mình đã từ rất lâu rồi nhận ra bản thân là một cá thể đơn độc trong gia đình — dù cho mình được yêu thương và chăm sóc thì cũng không khỏi nhiều lúc cảm thấy những suy nghĩ về nhiều mặt cuộc sống bị cho ra rìa. Ai lại chịu nóng khi đã có máy lạnh, nhất là khi bản thân cũng thèm được ngủ chỗ cho thoải mái? Vì là tự phát nên nó cũng không ra thể thống gì cả. Những bài học sơ sài và kết quả cũng sơ sài.

Chung quy lại là vỏ trứng của mình lâu lâu nó nứt ra thêm một chút. Mình mệt mình chán lắm tại vì đó là điều mình muốn né nhất, nhưng mà rồi từ từ thì cũng phải chấp nhận với những sự thật khó chịu này. “Khó mấy thì cũng phải chịu” mà ha.

Có nên đem trứng đi luộc luôn không ta? Luộc thì khó khăn lắm, vì nóng quá mà, chín luôn. Mình thì thích trứng lòng đào, nhưng nếu vậy thì vẫn sẽ có phần trứng cứ nhão nhoét bại hoại thế nào. Mà trứng chín rồi chắc sẽ không chịu học hỏi cái mới nữa.

Vậy để xem trứng mình sẽ bị bể, bị luộc, hay ra một con gà nha. Gà con chui ra thì có nghĩa là vỏ bị nứt một cách chủ động đó.

nostalgic again

chúc mừng em gái tui được dô đội tuyển bóng rổ của trường nha

flying in two nights

not my first time

not my second time

but this feeling has always been fresh as it is

i was at the dentist two weeks ago, “saying good-bye” to my very last wisdom tooth. the other three didn’t really give me nightmares, but they did wake me up at 3 and make me emotional. i wrote more on those days.

i remember with the last one, after three shots of anesthetic, my body was shaking and my heart rate was alarming. i could not feel my legs, my arms, especially my mouth. i was scared and i was ashamed of that. after all, i never allow myself to be afraid of anything like these — any fears that are caused by human fooling mind.

inhale 1 2 3

exhale 1 2 3 4 5 6

repeat

and repeat

that’s something i learned from my trip to the philippines, about breathing and staying relaxed.

that was what i remembered when my body was shaking hard. i inhaled for 3 beats and exhaled for 6. everything felt better then.

why would i be so anxious? i have always believed in “practice makes perfect”, but why i have never been better at controlling these emotions. why are they always so fresh and how can they make me so nostalgic even when i’m still at home?

inhale 1 2 3

exhale 1 2 3 4 5 6

i already miss my sister

i already miss my mom and dad and everything they had done whether i liked it or not

i have never been in a home without me, but my life without them requests an extra bit of effort to be happy and feel loved.

another summer is gone. and i haven’t done much except being a bad daughter.

hìu ước gì được cho mọi người dô một quả cầu thuỷ tinh và đem theo ha

The Book Thief, my third entry.

Liesel is learning to read.

I mean, she’s a book thief, and later on she will continue to let books save her life. But I’m again at that part when she learns to read, and one thing I first time realize: even the word shaker needs time.

She started as the worst in class in reading. That one student whom teachers will pass when it comes to reading competition because nobody believes she can make it. She started by reading a book about grave diggers and their jobs. It went beyond hers and her foster father’s reading level and about something miserable, especially when she has witnessed her brother’s sudden death and her mother’s disappearance as a result of marrying or being a communist in German society under Hitler’s control.

I wonder how much time it will take for me to be good at something I truly “am supposed to be good at”, if there are such things? A day? Of course not. A month? It depends. A year or years? Definitely.

If so, I will try a little bit more. I know I have told myself this a hundred million times, but another reminder is worth it.