trà sữa không phải chỉ để uống

Hôm nay mình ăn phở cho bữa sáng, cơm chua thịt bò, trứng chiên, và cá khô cho bữa chiều, và mình vẫn đang ở Mỹ. Đang ở bang khác thôi, chứ vẫn ở Mỹ. Vậy mà thấy sao mọi thứ khác quá. Lâu lắm rồi mới nghe giọng người Việt nói búa lua xua. Cả ngày mình cứ ráng tìm một giây thở cho bình tâm mà khó lắm, vì ai cũng kêu réo xung quanh. Lâu lắm rồi mới lại ăn một bữa có nước mắm ớt, cay cay. Không phải cái cay 5/5 chẳng thấm mồm của mấy quán mình hay ăn, mà là cái cay nồng nồng của mấy quả ớt hiểm. Lâu lắm rồi mới có lại cái vị Việt Nam mà đó giờ mình không nghĩ là ở Mỹ sẽ có.

Mình ngồi ăn mà hơi hơi nhớ nhà, nhưng mà chắc mọi người sẽ hơi ngạc nhiên nếu biết mình nhớ cái gì. Mình chưa bao giờ nhớ đồ ăn nhiều tới vậy cho tới bữa nay, vì mình không sành ăn. Mình ăn cái gì cũng khen ngon, lạt cũng được còn mặn quá thì bỏ qua. Dở lắm thì thôi thông cảm, “vì ở đây không phải xứ nhà mà.” Mình chưa bao giờ nhớ ba mẹ hay gia đình quá nhiều, hay bạn bè cũng vậy. Mình có lâu lâu ước mọi người ở đây, hoặc lâu lâu ước được gặp mọi người, nhưng không nhiều như cái cách người ta nghĩ du học sinh thường trải qua.

Mà nhớ nhất chắc là báo Trà sữa cho tâm hồn 🙂 Và cả Hoa học trò nữa. Những câu chuyện ngắn lúc nào cũng nhẹ nhàng, thường là ở Hà Nội và mấy xứ xa xa. Những câu chuyện về mấy mùa hoa, cái nắng vàng và những chiều mưa rơi nhè nhẹ. Chuyện về những chuyến xe buýt và mấy bài nhạc xưa lắc xưa lơ. Mấy trang sách toàn chữ thôi mà gợi cảm xúc đủ giác quan. Mình ngửi được mùi thơm nhè nhẹ của trà và nến. Có vậy thôi, mà nhớ hoài tới giờ.

Nhớ nhiều vì mỗi câu chuyện lại gắn tới một vài người, một vài nơi, một vài kỷ niệm. Hiện giờ trong đầu mình đang là Quỳnh Anh và cuốn Kitchen cứ mang đi khắp nơi. Và những đoạn ngắn ngắn bạn hay viết. Và mấy nét vẽ. Mình nhớ Tường Vi và Quang Minh những ngày tối khuya đi xe buýt với mình. Nhớ bà Thanh và Khánh Quỳnh ở Coucou Hibou. Nhớ Hướng Dương và những câu thương thương mà mình không nghĩ sẽ phát ra từ mẻ. Nhớ Ngọc Trâm lúc nào cũng cố gắng làm hết sức mình. Nhớ Mỹ Linh ngồi sau xe mình đèo hết chỗ này đến chỗ khác, không có tiền nhưng lúc nào cũng nghĩ ra ý tưởng sẽ đi ăn.

Có thể mọi người không biết, nhưng với mình chỉ có Sài Gòn mới có mùi thơm đến vậy. Thơm cái mùi người không biết từ đâu chui ra mà quan tâm cho mình quá xá.

Published by Thi Le

Human.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: