;

Tớ

Tớ là người rất sợ đám đông. Giữa một nhóm đông người, tớ sẽ tự động đứng dậy và bước ra xa một tí. Một tí thôi, không đủ để ai nhận ra được. Nhưng đủ để tớ biết rằng giới hạn của tớ chỉ có tới đó. Tớ yêu thương mọi người, nhưng không yêu theo cách sẽ nắm tay, sẽ ôm ấp, sẽ đứng thật sát nhau. Tớ cần một khoảng không gian riêng khi giao tiếp. Khoảng không gian có lớn hơn của người khác một chút xíu.

Cậu

Cậu cũng vậy, nhỉ? Tớ vẫn còn nhớ rõ gương mặt cậu, phát hoảng lên khi có quá nhiều người la hét xung quanh. Mỗi lần nghĩ tớ lại bật cười. Cậu nhỏ nhẹ, nói lời thỏ thẻ. Người khác cần lắng nghe cậu để có thể hiểu được, và cậu cũng là một kẻ giỏi lắng nghe. Cậu sợ đám đông, nên cậu không bao giờ xuất hiện ở nơi đông người đủ lâu để người ta nhận ra cậu đang ở đó, hay đủ lâu để người ta làm cậu sợ. Nhưng cậu xuất hiện trong đời tớ, và đời của những người cũng nhỏ nhẹ và thỏ thẻ khác, một cách rất đặc biệt.

Tớ

Tớ thích lắng nghe những người luôn có chuyện để kể và lời để nói. Tớ thích được gật gù nghe theo, được học hỏi, và được nhìn thấu một người qua những câu chuyện mà họ là nhân vật chính. Tớ im lặng, và tớ đã từng thấy xấu hổ vì điều đó. Tớ tìm kiếm ai đó có thể hoà vào sợ im lặng của tớ. Hoà vào kẻ hở của những dòng suy nghĩ ngắt quãng của tớ. Bù đắp cho tớ.

Cậu

Cậu bảo sự im lặng của tụi mình thật sự dễ chịu. Cậu là cậu mà tớ là tớ. Tụi mình ngồi cạnh nhau, mỗi người viết một câu chuyện, và hai câu chuyện đồng hành. Tớ nhớ cậu bảo tớ không biết coi trọng sự im lặng của chính mình. Ừ cũng đúng. Cậu đúng. Tớ không cần thiết phải tìm ai đó bù đắp cho chính mình. Bản thân tớ thôi cũng là một bản thể hoàn chỉnh. Không hoàn hảo, nhưng hoàn chỉnh và độc lập.

Cậu và tớ

Và những người nhỏ nhẹ và thỏ thẻ

Tụi mình rất kỳ lạ. Tụi mình xô bồ theo một cách rất bình yên. Tụi mìnn lấp đầy khoảng lặng bằng một khoảng lặng khác, dễ chịu hơn. Tụi mình đổi dấu chấm (.) thành dấu chấm phẩy (;), vì khi ở bên nhau mọi thứ không dừng lại mãi mãi, mà chỉ tạm nghỉ thôi. Thở một xíu, rồi lại chạy vào đám đông, hoàn thành nhiệm vụ của loài người, rồi lại thở một xíu, quay về và rúc mình vào một khoảng không tĩnh lặng, chỉ có cậu, có tớ. Có chúng ta.

Published by Thi Le

Human.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: