Bản kiểm điểm

Cuối ngày rồi, tự làm một quả kiểm điểm bản thân. 18 rồi, không còn mỗi lần đi chơi phải ở riêng, được kèm riêng nữa. 18 rồi, có quyền làm được nhiều thứ hơn, nhưng cũng chính thức có nhiều trách nhiệm hơn.

18 rồi. Cũng chẳng phải là gì to tát cả.

Vì bản thân vốn dĩ cũng già trước tuổi. Vì bản thân vốn dĩ cũng trẻ con, cũng hoạt bát nhảy múa và vui vẻ. Bản thân vẫn vậy thôi, một chút lớn, một chút nhỏ.

Chúc mừng sinh nhật con gái. Quà sinh nhật con muốn gì thì cứ lấy tiền ba mua nha.

Ừa nghe có vẻ bình thường nhưng với mình là cái gì bự bự lắm. Nhà mình sinh nhật sẽ không có bánh kem, không có gì đặc biệt. Không nến, không tiệc. Bản thân mình lớn lên cũng chỉ quan niệm ừa mỗi ngày mình đều có thể thay đổi bản thân được, mỗi ngày đều có thể trở nên khác đi được. Sinh nhật cũng chỉ là một ngày trong năm mà thôi. Nhưng rồi bỗng nhận ra, hình như ba đang bảo mình ừa hôm nay con muốn mua gì cũng được. Lâu lắm rồi mình không mua cho bản thân gì cả. Không giày. Không quần áo. Không sách. Đơn giản vì có đủ để dùng và thư viện thì miễn phí. Đơn giản vì đã đi làm và biết kiếm ra đồng một đồng hai không hề dễ dàng. Lâu lắm rồi không còn thấy cái gì đáng để mua nữa. Nên nghe ba nói vậy xong cũng ngẫm nghĩ rất lâu.

Thật ra con chẳng muốn gì nhiều hơn là được vui vẻ và bình yên cả ba ơi.

Thật ra có vui vẻ và bình yên mà, nhưng cả hai thứ đó đều không mua được bằng tiền.

Mà dong dài thế, cuối cùng cũng chỉ là hôm nay mình kiểm điểm lại bản thân. Rồi nhận ra dạo này hình như mình quên trở thành phiên bản tốt của chính mình ngày cũ. Mình quên cố gắng và nỗ lực hết mình như mình từng như vậy. Mình quên chăm chút bản thân và chăm chút nơi mình ở.

Hình như mình cứ mãi theo đuổi những thứ ngoài tầm với.

À chẳng phải ngoài tầm, chỉ là càng cố gắng chạy cho thật nhanh, càng nhận ra hình như bản thân quên tập thở, tập thể lực, hoàn thiện toàn diện nhiều hơn chỉ ở đôi chân.

I forgot to be awesome.

Mình quên mất bản thân mình từng là ai và có thể trở thành ai, vì mình đang bước từng bước một ra khỏi cái vỏ bọc đã dính trên mình quá lâu rồi. Chắc cần để cho chính mình một xíu thời gian, ừa cần chứ. Cần cho bản thân được ngẫm nghĩ, như hôm nay vậy, để biết mình sẽ tới đâu và cần gì để trở nên một Lê Hoàng Ý Thi tốt hơn.

Thế giới của mình đang chuyển động quanh những thứ vật chất mà trước kia mình luôn nhắc bản thân không bao giờ được để ý đến. Bản thân mình không thể xoay quanh nhiều cái tâm, nên tốt nhất nên chọn một cái tâm tốt. Một cái tâm sẽ sáng rực rỡ và sáng mãi mãi, ít nhất là mãi mãi trong thời gian mình tồn tại.

Mình thấy rồi. Thấy những người xoay quanh cái tâm rực rỡ và đẹp đẽ. Thấy họ từ đó đáng yêu và đáng học hỏi. Ước gì được ở bên nhau lâu hơn nữa, ở bên những người hay ho đó, nhưng cũng ước được trở lại làm mình thôi, rồi từ từ be awesome.

Let me be me.

18 rồi. Hôm nay có nến và bánh kem. Có lỡ nhắc một cái tên quá nhiều lần. Có yêu thương. Có ngu ngốc. Có nản lòng. Về nhà thảy mình lên giường, nhớ lại ừa tối nay có việc và ngày mai sẽ có một tỷ thứ cần làm, nhưng vì hôm nay là sinh nhật mình và vì mình yêu thương bản thân, mình sẽ không làm gì cả. Mình viết. Mình đọc. Mình trốn một lát thôi, bướng bỉnh tìm bình yên của hôm nay. Rồi ngày mai sẽ lại bình thường. Rồi ngày mai mình sẽ cố gắng hết mình.

Để trở nên một mình quay quanh cái tâm rực rỡ và xinh đẹp.