Chuyện văn hoá

Cách suy nghĩ không còn như vậy nữa. Cách tư duy, cách phản biện, hay cách đáp trả, không còn như vậy nữa.

Mình thay đổi rồi và sẽ không bao giờ quay lại là mình của trước kia được nữa.

Sáng thức dậy nhận được vài ba cái tin nhắn. Một trong số đó làm mình nghĩ thầm, “Nhảm nhí quá ba ơi,” và mình cũng biết luôn mình nghĩ vậy là sai. Nhưng mình thấy nhảm thật, dù đó cũng có thể coi là cách nói chuyện mà mình từng quen thuộc với người mà mình từng quen thuộc.

Mình trở nên bình tĩnh hơn vì những cuộc trò chuyện xung quanh mình đôi khi sẽ chạm vào những vấn đề, những tình huống mà mình không thể đồng tình được. Vì cách suy nghĩ của mình khác đi. Mình không nói mình trưởng thành hơn, mình không nói mình đúng đắn hơn, mình chỉ bảo khác đi. Và chỉ hai từ khác đi cũng đủ tạo nên khoảng cách.

Nỗi sợ còn to hơn: sợ quay về và sợ những ngày ngồi vào bàn ăn với gia đình, nhỏ và lớn. Ừa, haha. Sợ những thói quen hằng ngày rồi sẽ phải thay đổi, vì “đây không phải là cái người Việt làm” hay “càng ngày càng giống Việt kiều rồi ha”. Không, mình không giống ai hết, mình chỉ là chính mình nhưng được bỏ vào một chút gia vị của vùng đất mới, của cái xứ lạ mà muối được đặt trên bàn ăn, ai thích thì tự thêm vào. Của cái xứ lạ dạy mình cách chào hỏi, cách ăn nói, để có thể hoà nhập, và hopefully sống một cuộc sống bình thường hơn. Bình thường hơn là bị dòm ngó vì khác biệt.

Chắc chuyện văn hoá là chủ đề cũng có hơi nhàm chán và bình thường với mọi người, nhỉ. Với mình cũng vậy, nhưng chuyện về cách suy nghĩ lại là chuyện khác lắm. Hai ngôn ngữ. Hai văn hoá. Hai môi trường. Hai lối sống khác nhau. Nề nếp. Luật lệ. Khác nhau.

Nhưng không đồng nghĩa với tốt hơn các cậu ạ.

Mình nghĩ cái nền của sự cô đơn mà du học sinh phải trải qua là câu chuyện về assumptions. Về “chắc bên Mỹ thì cái này cái kia tiện lắm”, “hay chắc bên Mỹ thì cái gì cũng hơn Việt Nam” nên không bao giờ có ai muốn nghĩ tới một vài câu chào hỏi “ừa dạo này có mệt không”, “bài vở có nhiều không”, “có bị choáng ngợp không”.

Ở bển có điều kiện làm mọi thứ rồi, đâu có giống ở Việt Nam thiếu thốn đâu nên nói câu nào cũng thiếu thực tế. Đâu phải cứ cố gắng là được.

Cái nền đến từ suy nghĩ. Một khi người ta đã assume cái này cái kia thì người ta không bao giờ muốn nhường bước cho những cái khác tốt hơn, hay đơn giản chỉ cho một vài suy nghĩ thật của những đứa con xa nhà len lỏi vào. Người ta nghĩ đến một đất nước giàu hơn thì đồng nghĩa với việc bạn sẽ vui vẻ hơn. Người ta nghĩ đến một đất nước phát triển hơn đồng nghĩa với bạn sẽ coi thường người ta hơn.

Mình bảo là không. Nhưng chính những ý niệm như vậy là cốt lõi dẫn đến sự xa cách. Dẫn đến mình và bạn bước bước đẩy nhau ra.

Mình sẽ kết tại đây, vì mình hứa sẽ mua bánh cho bạn vì hôm nay sinh nhật bạn, và mình bị trễ giờ rồi.

À chưa kết. Mình nghĩ bản lĩnh của mỗi người sẽ là cái quyết định một người đi được đến đâu. Bạn bè sẽ không rơi từ trên trời xuống. Kiến thức giống như Calcium, có thể có ở mọi nơi nhưng nếu bạn không có vitamin D thì chịu thôi. Đều là câu chuyện bản lĩnh cả. Dễ dàng là khi được về nhà chăn ấm nệm êm, một nhúm wifi và một nhúm phim hay. Dễ dàng là khi đến trường cắm mặt vào bài vở trong một góc thư viện, không quan tâm, không ngắm nghía gì ai. Dăm ba người bạn nói tiếng mẹ đẻ của mình ở xung quanh. Dăm ba câu đùa mà mình chưa từng hứng thú.

Vậy nên cần bản lĩnh để bước ra khỏi những cái vỏ bọc đó, để make the most of everything. Để có những người bạn tới từ mọi vùng miền khác nhau. Để tìm được chính xác những con người mà mình có thể gọi là chí cốt. Để học hỏi, và để thoát bản thân khỏi những định kiến đã có sẵn từ rất lâu.

Có cho chọn lại cũng sẽ chọn đi du học. Vì nếu không đi thì chắc bây giờ mình còn đau đầu nhức não tự hỏi bản thân là ai và bản thân làm được những gì. Vì nếu không đi thì chắc bây giờ đã hình thành nhiều loại assumptions bào mòn suy nghĩ của mình dần dần. Nên ừa hơi cô đơn xíu, nhưng mà cũng ổn cả thôi.

Và tiền là một vấn đề khác. Vậy ha.

Published by Thi Le

Human.

Leave a comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: