Sinking sand no more

Let Jesus be Jesus. Seek our security, love, and pride in Him. Because only when we do that, we can stop seeking Jesus in other human beings, stop chasing after Jesus-image in flawed creatures.

They are — I am and you are — all flawed. Even though they read the Bible, they follow God’s words, they obedient, whatever they may do, they will still be flawed. Their hearts will, at some points, be greedy and manipulative, trying to search for what they need in those who cannot provide, just like King Hezekiah believed his Kingdom would be secured in the hand of Babylon.

As responsibilities are like big heavy blocks, I keep putting them on myself, and keep seeing me as the sinking sand, cannot bear the weight and slowly become weaker and weaker, until I am nothing more than just broken pieces.

I forgot to let God be God. I forgot Jesus was and is a human being, just like us, but bigger and perfect. But loving, caring, and just.

I fell asleep when reading through Job. Man, it’s real hard. Hands down. Anyway, I woke up feeling as though my body is bearing a weight that might crush me. Hard breathing. Hardly able to move. Sad and hopeless.

And I just really don’t understand why.

Those dreams, perhaps. Those dreams about that one person. Those dreams about seeing myself fail from doing something. Those dreams. But I cannot control myself. I cannot tell myself, “Hey, let’s just have a dreamless night, because I’m tired.” I can just take it as it is. Wake up tired. Wake up hopeless. Wake up seeking security in other human beings and in myself.

I wish I was better. I wish I could do more than just this.

It’s 8:36AM. I have homework, chores, one-on-ones, other commitments and responsibilities. It’s a morning when I feel I am unworthy. That I am not as good as I wish myself to be. I am not a thoughtful person. I am not a diligent student. I am neither a loving and caring friend nor a good leader.

I am unworthy. Because I compare myself with someone very different. Because I think of God as a Father who will leave that one lost sheep behind, while in actuality He left the ninety-nines to find me. In actuality, I am His daughter. And He is waiting for me to put my weight on Him.

And I will.

Of course I will.

Bản kiểm điểm

Cuối ngày rồi, tự làm một quả kiểm điểm bản thân. 18 rồi, không còn mỗi lần đi chơi phải ở riêng, được kèm riêng nữa. 18 rồi, có quyền làm được nhiều thứ hơn, nhưng cũng chính thức có nhiều trách nhiệm hơn.

18 rồi. Cũng chẳng phải là gì to tát cả.

Vì bản thân vốn dĩ cũng già trước tuổi. Vì bản thân vốn dĩ cũng trẻ con, cũng hoạt bát nhảy múa và vui vẻ. Bản thân vẫn vậy thôi, một chút lớn, một chút nhỏ.

Chúc mừng sinh nhật con gái. Quà sinh nhật con muốn gì thì cứ lấy tiền ba mua nha.

Ừa nghe có vẻ bình thường nhưng với mình là cái gì bự bự lắm. Nhà mình sinh nhật sẽ không có bánh kem, không có gì đặc biệt. Không nến, không tiệc. Bản thân mình lớn lên cũng chỉ quan niệm ừa mỗi ngày mình đều có thể thay đổi bản thân được, mỗi ngày đều có thể trở nên khác đi được. Sinh nhật cũng chỉ là một ngày trong năm mà thôi. Nhưng rồi bỗng nhận ra, hình như ba đang bảo mình ừa hôm nay con muốn mua gì cũng được. Lâu lắm rồi mình không mua cho bản thân gì cả. Không giày. Không quần áo. Không sách. Đơn giản vì có đủ để dùng và thư viện thì miễn phí. Đơn giản vì đã đi làm và biết kiếm ra đồng một đồng hai không hề dễ dàng. Lâu lắm rồi không còn thấy cái gì đáng để mua nữa. Nên nghe ba nói vậy xong cũng ngẫm nghĩ rất lâu.

Thật ra con chẳng muốn gì nhiều hơn là được vui vẻ và bình yên cả ba ơi.

Thật ra có vui vẻ và bình yên mà, nhưng cả hai thứ đó đều không mua được bằng tiền.

Mà dong dài thế, cuối cùng cũng chỉ là hôm nay mình kiểm điểm lại bản thân. Rồi nhận ra dạo này hình như mình quên trở thành phiên bản tốt của chính mình ngày cũ. Mình quên cố gắng và nỗ lực hết mình như mình từng như vậy. Mình quên chăm chút bản thân và chăm chút nơi mình ở.

Hình như mình cứ mãi theo đuổi những thứ ngoài tầm với.

À chẳng phải ngoài tầm, chỉ là càng cố gắng chạy cho thật nhanh, càng nhận ra hình như bản thân quên tập thở, tập thể lực, hoàn thiện toàn diện nhiều hơn chỉ ở đôi chân.

I forgot to be awesome.

Mình quên mất bản thân mình từng là ai và có thể trở thành ai, vì mình đang bước từng bước một ra khỏi cái vỏ bọc đã dính trên mình quá lâu rồi. Chắc cần để cho chính mình một xíu thời gian, ừa cần chứ. Cần cho bản thân được ngẫm nghĩ, như hôm nay vậy, để biết mình sẽ tới đâu và cần gì để trở nên một Lê Hoàng Ý Thi tốt hơn.

Thế giới của mình đang chuyển động quanh những thứ vật chất mà trước kia mình luôn nhắc bản thân không bao giờ được để ý đến. Bản thân mình không thể xoay quanh nhiều cái tâm, nên tốt nhất nên chọn một cái tâm tốt. Một cái tâm sẽ sáng rực rỡ và sáng mãi mãi, ít nhất là mãi mãi trong thời gian mình tồn tại.

Mình thấy rồi. Thấy những người xoay quanh cái tâm rực rỡ và đẹp đẽ. Thấy họ từ đó đáng yêu và đáng học hỏi. Ước gì được ở bên nhau lâu hơn nữa, ở bên những người hay ho đó, nhưng cũng ước được trở lại làm mình thôi, rồi từ từ be awesome.

Let me be me.

18 rồi. Hôm nay có nến và bánh kem. Có lỡ nhắc một cái tên quá nhiều lần. Có yêu thương. Có ngu ngốc. Có nản lòng. Về nhà thảy mình lên giường, nhớ lại ừa tối nay có việc và ngày mai sẽ có một tỷ thứ cần làm, nhưng vì hôm nay là sinh nhật mình và vì mình yêu thương bản thân, mình sẽ không làm gì cả. Mình viết. Mình đọc. Mình trốn một lát thôi, bướng bỉnh tìm bình yên của hôm nay. Rồi ngày mai sẽ lại bình thường. Rồi ngày mai mình sẽ cố gắng hết mình.

Để trở nên một mình quay quanh cái tâm rực rỡ và xinh đẹp.

Walking through leaves

not mine

I have half a page more to finish my History paper. I am freaked out, but I guess it’s ok to just stop for a bit. Just a little bit.

If you have time when reading this post, considering listening to “Walking through leaves” – Laurent Ruaud. I love those songs when you can actually feel as though you are outside with nature, enjoying the sun, enjoying the fresh air. And yes obviously those dry leaves.

I have this love for future that every time I get a chance to be outside, I always think about people back in Vietnam and how I want to bring all these nice elements of the Earth back there. The place where I live doesn’t have any tall buildings – max is three floors – and so I don’t even have to look up (sorry I’m short I do have to look up to see many things) to see sunset or sunrise, and the night sky is always stary.

I hope my parents and Vietnamese friends are here because I want them to see what I love. Is it greedy to want two of your favorites — people and nature — to be at the same place at the same time?

I wrote about happiness in emptiness before, but today there is no happiness. I don’t have the mood to be thankful for anything. I just have this feeling of worthless, although I know I am worthy. For the last 11 days, I went to school for a solid 2 hours because of snow days, of weekends, and of other extra days off. I wandered around my house feeling bored. I barely finish homework. My grades drop noticeably. I have never known myself as a girl who wants to be with people than with herself.

hm.

I guess that’s it for today. I’m feeling a bit weird inside. Not sure if it’s just today or it’s always been like that.

Thank you for those who keep reading my posts. Sometimes I actually feel afraid that my writing is so fragmented that I will disappoint readers, but I guess the point is to be fragmented in order to feel whole. And because from pieces was where I came from, was where this blog became something in the first place.

Thanks again.

Good night,
I’m going back to my History.

Chuyện văn hoá

Cách suy nghĩ không còn như vậy nữa. Cách tư duy, cách phản biện, hay cách đáp trả, không còn như vậy nữa.

Mình thay đổi rồi và sẽ không bao giờ quay lại là mình của trước kia được nữa.

Sáng thức dậy nhận được vài ba cái tin nhắn. Một trong số đó làm mình nghĩ thầm, “Nhảm nhí quá ba ơi,” và mình cũng biết luôn mình nghĩ vậy là sai. Nhưng mình thấy nhảm thật, dù đó cũng có thể coi là cách nói chuyện mà mình từng quen thuộc với người mà mình từng quen thuộc.

Mình trở nên bình tĩnh hơn vì những cuộc trò chuyện xung quanh mình đôi khi sẽ chạm vào những vấn đề, những tình huống mà mình không thể đồng tình được. Vì cách suy nghĩ của mình khác đi. Mình không nói mình trưởng thành hơn, mình không nói mình đúng đắn hơn, mình chỉ bảo khác đi. Và chỉ hai từ khác đi cũng đủ tạo nên khoảng cách.

Nỗi sợ còn to hơn: sợ quay về và sợ những ngày ngồi vào bàn ăn với gia đình, nhỏ và lớn. Ừa, haha. Sợ những thói quen hằng ngày rồi sẽ phải thay đổi, vì “đây không phải là cái người Việt làm” hay “càng ngày càng giống Việt kiều rồi ha”. Không, mình không giống ai hết, mình chỉ là chính mình nhưng được bỏ vào một chút gia vị của vùng đất mới, của cái xứ lạ mà muối được đặt trên bàn ăn, ai thích thì tự thêm vào. Của cái xứ lạ dạy mình cách chào hỏi, cách ăn nói, để có thể hoà nhập, và hopefully sống một cuộc sống bình thường hơn. Bình thường hơn là bị dòm ngó vì khác biệt.

Chắc chuyện văn hoá là chủ đề cũng có hơi nhàm chán và bình thường với mọi người, nhỉ. Với mình cũng vậy, nhưng chuyện về cách suy nghĩ lại là chuyện khác lắm. Hai ngôn ngữ. Hai văn hoá. Hai môi trường. Hai lối sống khác nhau. Nề nếp. Luật lệ. Khác nhau.

Nhưng không đồng nghĩa với tốt hơn các cậu ạ.

Mình nghĩ cái nền của sự cô đơn mà du học sinh phải trải qua là câu chuyện về assumptions. Về “chắc bên Mỹ thì cái này cái kia tiện lắm”, “hay chắc bên Mỹ thì cái gì cũng hơn Việt Nam” nên không bao giờ có ai muốn nghĩ tới một vài câu chào hỏi “ừa dạo này có mệt không”, “bài vở có nhiều không”, “có bị choáng ngợp không”.

Ở bển có điều kiện làm mọi thứ rồi, đâu có giống ở Việt Nam thiếu thốn đâu nên nói câu nào cũng thiếu thực tế. Đâu phải cứ cố gắng là được.

Cái nền đến từ suy nghĩ. Một khi người ta đã assume cái này cái kia thì người ta không bao giờ muốn nhường bước cho những cái khác tốt hơn, hay đơn giản chỉ cho một vài suy nghĩ thật của những đứa con xa nhà len lỏi vào. Người ta nghĩ đến một đất nước giàu hơn thì đồng nghĩa với việc bạn sẽ vui vẻ hơn. Người ta nghĩ đến một đất nước phát triển hơn đồng nghĩa với bạn sẽ coi thường người ta hơn.

Mình bảo là không. Nhưng chính những ý niệm như vậy là cốt lõi dẫn đến sự xa cách. Dẫn đến mình và bạn bước bước đẩy nhau ra.

Mình sẽ kết tại đây, vì mình hứa sẽ mua bánh cho bạn vì hôm nay sinh nhật bạn, và mình bị trễ giờ rồi.

À chưa kết. Mình nghĩ bản lĩnh của mỗi người sẽ là cái quyết định một người đi được đến đâu. Bạn bè sẽ không rơi từ trên trời xuống. Kiến thức giống như Calcium, có thể có ở mọi nơi nhưng nếu bạn không có vitamin D thì chịu thôi. Đều là câu chuyện bản lĩnh cả. Dễ dàng là khi được về nhà chăn ấm nệm êm, một nhúm wifi và một nhúm phim hay. Dễ dàng là khi đến trường cắm mặt vào bài vở trong một góc thư viện, không quan tâm, không ngắm nghía gì ai. Dăm ba người bạn nói tiếng mẹ đẻ của mình ở xung quanh. Dăm ba câu đùa mà mình chưa từng hứng thú.

Vậy nên cần bản lĩnh để bước ra khỏi những cái vỏ bọc đó, để make the most of everything. Để có những người bạn tới từ mọi vùng miền khác nhau. Để tìm được chính xác những con người mà mình có thể gọi là chí cốt. Để học hỏi, và để thoát bản thân khỏi những định kiến đã có sẵn từ rất lâu.

Có cho chọn lại cũng sẽ chọn đi du học. Vì nếu không đi thì chắc bây giờ mình còn đau đầu nhức não tự hỏi bản thân là ai và bản thân làm được những gì. Vì nếu không đi thì chắc bây giờ đã hình thành nhiều loại assumptions bào mòn suy nghĩ của mình dần dần. Nên ừa hơi cô đơn xíu, nhưng mà cũng ổn cả thôi.

Và tiền là một vấn đề khác. Vậy ha.

I try my best to put myself together, only to realize He has a better, and perhaps bigger, plan.

Stefa talked about how we all are trying to put ourselves together on the day when I was falling apart. I couldn’t figure out who I am and what I want to do. I couldn’t understand why I am loved and whether I deserve love.

That day, I told Christ that I know what is going on in my head. I understand myself so well that only me know how flawed I am. Like, I am really, really, truly a mess. I wouldn’t deserve any love. I don’t know if that’s obvious enough to others, but if it’s not, then the bottom line is that I have successfully put on that mask to become someone better, not that I am better than who I think I am.

As a firstborn, even though I’m 8 years older than my sibling, there are always things that we both want but have to share. And so as I age, I learn to say, “Here, just take it if you want it,” more to my little sister. I learn to receive less but still feel full. Seeing her getting the things she always long for already brings me good.

When Christ asked me if I wanted the gift of God, I hesitated. Because I know I am flawed and I do not, not at all, deserve any gift of any kinds of anybody. The first thought came to my mind was… “I would say I want to save God’s good gifts for other people. I would volunteer to be the last in line, because I believe many others need them more than I do.” (That was stupid of me, I admit) It’s the feeling of “in a relationship, if love is there, you need no materials to be closer to each other”. It’s also the feeling of “I want to share” just like when I want to give my sister everything. I want to share because I might not spend the gift the way it is supposed to be used, and I would just ruin it. The gift of God, to me, needed being in good hands. Not mine, obviously. I want to share because I’m afraid of being responsible. I wouldn’t ruin anything if I never hold them in my hands.

But I guess we are just all like that. Everybody in the room is trying to work things out. We all have those problems we thought we could never overcome. And then we did. And then we have other problems to think about. None of us deserve anything. This is not my opinion. It’s a fact. Every person in line does not deserve anything. Yet there is still love poured out on us, and the presents are more than just enough. The question is not “Do you want to receive God’s present”, but it is “Do you want MORE?” Because there is more.

It took me a long time to realize the problem is not that God doesn’t have enough to give His children, but rather I don’t trust Him enough to let Him be God, let Him be my Father. I need to just ask. But that part I hesitate. I need to just ask my parents for more. But I hesitate.

I have been reading this blog of this guy, who I believe is not a total stranger because I have seen him many times, but still I don’t know much about him. By seeing him from afar, I come to admire him. Things he had done are things I have dreamed to do. Travel. Share the Gospels. Love. Inspire others.

But his blog is a whole different story. I couldn’t read every single post because I was afraid if I keep reading, more of him will reveal, and more of him will tell me that yes, he is just a person trying to figure things out. He has those worries. He at times also falls apart. Just like me. Just like every single person in the room. Not my room, but a bigger one. The one with 450 people, for example. His words were and are sincere. And I’m afraid if I keep reading, I would step too deep in his privacy, in his life, in his mind. I backed up. Respect. Yet I have seen enough.

I still admire him, though, after all those brokenness, because I see him as a different yet better version of me. Perhaps it’s because he’s 5 years older than me. When I take time to think more about him and about what he writes, I see me with the same concerns, and he figured them all out, and he wrote about them, as a way to keep track, just like me, I guess, but also for me as a way to save others. He somehow saves me. Like a guideline.

Again, I’m just a person seeing him from very, very far away, so I cannot say much about who he is or what he longs for. But words are sincere, as I have always believed.

He struggled with decisions. He concerned about how to fundraise enough money for his mission trips. He talked and wrote about his doubts, but also his hopes. And I understand. How that feels. Remember those days when I woke up crying and praying and asking God to provide. Remember those days when fundraising was a huge stress because I have to break too much of my boundaries, have to step too further out of my comfort zone. I understand what he talked about. I get it. And yet he seemed to find the right way to deal with everything. Not exactly everything. But most things.

I deserve no love. That is true. Hands down.

I am flawed.

I am just a person with fear and concerns and doubts, not only in myself but many times in our Creator.

And yet He loves me enough to die for me.

He loves me enough to give up His Son for my sins and for human sins.

And I doubt Him, how lame is that.

He was right. That blogger. That believer. Whoever he is. He is right.

We are all broken. I am now feeling broken, and lonely, and tired, and hopeless. I am tired of waking up because there would just be this silence, this emptiness in a messy room. I am tired of trying to choose between options, while at the back of my mind there is always this feeling of “There is no way I’m gonna choose the right things. I’m too stupid for that.” I am tired of giving too much of myself, of fighting the battle of becoming better than I was yesterday.

Being able to live is a blessing. And I’m afraid that’s too big of a gift that I don’t want to ruin, but trying not to ruin it is another hard thing.

But I guess I need to believe He will provide me more than I need. He will provide me as long as I trust in Him. I just need to let Him be God. Amen.

.

.

.

.

Hmm and hey if you the blogger I mentioned ever come across this, I want to thank you because to me you and your life are a piece of art. I wouldn’t want to watch your life on mute, because the words you speak are inspiring, but even though it is mute, it is still great.

And if you feel offensive because I intrude your privacy, I don’t know. I believe I intruded it for good, so I beg for forgiveness then. That’s all I can do. Thank you.

Another day of another month

It’s the thirteenth day of the second month of the year and I’m not getting anything done the way I want it to be done.

I’m not reading enough. I do read the Bible daily, but I don’t actually understand even half of what I have been reading. The words, the stories, and the writing style are just so, so hard for me to keep up with what are going on. I know I need to be persist, right?

A good man brings good things out of the good stored up in him, and an evil man brings evil things out of the evil stored up in him. – Matthew 12:35 NIV

I need to keep storing up good things to me, which in this case are God’s words. But I feel discouraged at times, especially when I try to put them in practice.

Love your enemies.

Love others.

Build your life on rock but not sand.

Walk with Jesus.

These are things I need to do and want to do, but under any circumstances it’s easier said than done.

Lately I don’t read anything other than textbooks and the Bible. Perhaps that’s acceptable, but in the situation when I don’t even get what’s going on in these things I read on a daily basis, I feel as though I’m screwed.

What should I do to build an inner life that I have always desire for? The life filled with love and knowledge, with understanding of not only myself but also others. The life filled with joy and excluding sorrow.

How can I have such a rich inner life when I keep wanting materials? Social media. Relationships. Academic success. I never cared about shoes or clothes or followers, but now I do, and I know that is not good. I want to have more of this and more of that, while at the end of the day realizing how empty my day have been.

It’s the thirteenth day of the second month of the year. I forgot to read daily. I forgot to take care of myself and try my best. I always let myself give excuses to refuse fulfilling responsibilities. I just become someone I wouldn’t like.

But tomorrow will be a different day, perhaps. It’s the fourteenth, and I will start all over again. It’s just never too late to be begin again.