Giấc ngủ

Tiếng đàn cậu nhỏ nhẹ bên tai
Ngày ấy đôi ta thật lắng trầm 
Tôi thỏ thẻ tên cậu thiu thiu ngủ 
Cậu thì thầm, “Chỉ một lát thôi.”

Ngày nhỏ ban trưa là những buổi leo trèo
Hay nhiều hôm cười nắc nẻ bên những cuốn sách 
Thức thôi, thức thôi,
Chẳng cần ngủ giấc mơ cũng đủ đầy.

Tôi nhớ cậu 
Nhớ những ngày trưa trưa chỉ cần nằm thỏ thẻ 
Nụ hôn trên trán ngày mưa tầm tã 
Nụ hôn trên môi ngày nắng tràn nhưng gieo giắt nỗi buồn. 

Tôi nhớ cậu
Hơn cả những ban trưa, 
Tôi muốn bên cậu những khi mình cùng thức 
Tôi muốn cậu nắm tay tôi đi qua mọi ngõ phố
Kể tôi nghe những chuyện xa xăm.

Cậu ngày ấy và cậu của bây giờ
Hôn tôi mạnh dạn hơn 
Những cái nắm tay không còn ngại ngùng và thỏ thẻ 
Lời yêu thương vẫn đong đầy. 

Cậu biết không, giữa những phiền muộn và khủng hoảng của tuổi mới lớn, cậu bỗng xuất hiện trong đời tôi như một làn gió dịu nhẹ. Cậu gieo giắt tiếng cười và những câu chuyện. Và cả tình yêu thương. Tôi biết, những ngàyđã qua tôiích kỷ và xấu xa, rằng tôi cướp đi giấc mơ của cậu nhưng bắt cậu phải để tôiđi theo giấc mơ của riêng mình. Cảm ơn cậu, vìđã yêu thương tôi thật nhiều. Yêu thương cả những điều nhỏ nhặt và lớn lao. Tôi nhớ cậu. Hôm nay tôi tự cho phép mình mơ về những ngày mình nắm tay nhau. 

Thật chặt.