[DAY 0] The Start of a New Journey

Hi there,

I’m back, again, for many reasons. Counting from 0. I think I’m ready.

I have been fully aware that the days have gone by fast without my mind even catching up with what has happened. The world is moving at its “full” speed, and there’s an urge to be up-to-date, to live to the fullest, to do as many things and live the many lives. However, as Socrates said, “The unexamined life is not worth living,” I understand that it’s unwise to not create space for reflection and deep thinking. So for the next days/months/years, my goal is to make an effort to learn something everyday, write it down, and share on my blog.

That was the first reason. The second reason is that I need a distraction from the news, social media, and the world itself even though I’m in it. My mind has been crushed with voices shouting criticism. sadness. anger. confusion. delusion. They made my days uneasy and my nights deep in sorrow. I’m grateful for the sun, the weather, the birds chirping and the chill breezes, but never have I asked one question this many times, “when is this going to end?” So, I decided I would emerge myself in what I love doing most: reading, writing, learning, and figuring out how things work. I hope this is a way for me to educate myself and to motivate me during days when the last thing I want do is to do anything. I want to keep going. And I will.

As you can see, I started this journey with mixed feelings, hoping to bring the goods out of it. I will be posting here, but I’m also working on a new website that, hopefully, is more permanent. It’s still a secret for now since there’s still a lot to do. But I’ll get there. And I believe the same for everyone else: the world will get there. Humanity. You. and Me.




Hey Me, or You, if you’re reading this and don’t understand what I mean by the world with its messiness, I’m here to remind you that there’s an outbreak going on that forces everyone to stay home: yesterday was my first time going to the store after two months. There’s a black man who got killed by a white police and there are protests in many parts of America. Some of them are protests in peace, but many others are with arms and destruction. We don’t know what to do. We just know that we need to do something. Also, I signed a petition and donated today. In addition to the global mess, I have my personal mess, too. But that’s too personal.


The sky so high and clear
Lift up my face, dry them tears
Chill breezes soothe my cheeks
Steel my attention from the boredom of them worldly days.

I ground my feet on the earth
Eyes fixed at the serene sky
If only a full stretch of my arms
Could bring the ribbon of stars close to heart.

Aren’t we so greedy?
That keeping the sky where it is,
The forest where it belongs,
And the ocean with its treasures impossible tasks.

Aren’t we so greedy?
Demanding our lives back to its normal
Oblivious of what Nature brought us
Remorseless of what we took from Her hands

Venus the brightest star
Gleaming above our backyard
As though the world is at its peace
But we are in need of a miracle.

T.L. 04/22/2020

Good or bad, why don’t we just let it be?

There are two categories of emotions: good and bad. I don’t know if that’s the “standard” way to do it, to consider some emotions are good and others are bad, but people do it all the time. Sad, angry, frustrated, depressed, happy, joyful, scared, stressed, and all the other feelings, they are all perceived as either positive or negative, worth keeping or worth eliminating. Some of the expressions are like ghosts that haunt humans from the past, while others are celebrated.

But isn’t stress a part of life?

Isn’t sadness is a must before you can grow?

Isn’t feeling happy sometimes are so deceiving and overrated that people stop being real to each other altogether?

Hey, how are you?

Hey good, how are you?

How sad is that? When people drop a couple of sentences and walk on, without ever once thinking if the answer is sincere or if the other is actually good?

Lately I have had a hard time describing my feelings, because although I don’t experience sadness particularly or any hardship, I don’t feel much joy. Overall, I’d rate an average number of 5/10, and I really feel this hole of emptiness inside me. I feel frustrated whenever someone say they can’t feel positive and blaming their “bad” emotions , but at the same time I wonder how does one even know how to feel better if one doesn’t know what “better” is like. It’s like how does one know what’s the grade they should get when teachers keep telling them there’s no differences between 90% and 50%, while the ending result is one passing and one retaking the same class.

A mix of emotions is where life begins. It’s where one knows what’s important and how to overcome hardship. I certainly would prefer to feel happy for what I have, but I would still appreciate those “down” days, just because they make me who I am, and only when I am other than this crazy extra happy lady that I can be true with others.

But I really think feeling sad or depressed don’t make you worse or less valuable. This morning, a co-worker of mine said that she wrote when she had a heartbreak or “bad” emotions, but she didn’t show anyone because she was afraid that people might think of her as weak. Seriously, that’s what she said! I really could see where she came from, for all the while she always showed up as the most adventurous and a risk-taker or most wild, with words that of toughness rather than of softness which society thinks to be the only thing girls should ever speak about. Yes, I really know, although not entirely, why she hid her writing despite being a great writer and poet.

But hi there my dear friend, it makes you so much more special when I heard you said about your poems and stories on paper. The words that truly showed me who you are, that you are relatable with your softness inside and your struggles with emotions. It is okay to not show your poets to other peers, but it is not okay to think of your true emotions as weaknesses.

No one is weak when they are honest. No one is weak when they know who they are.

Written on a couch, in an airport, at 1AM

I stared at this for a long time. Not particularly staring at the airplane. Just opened my eyes at look straight ahead.

I was laying on a small chair at Sea-Tac. They designed this chair in a really funny way: It was a couch, but it was deceiving. You couldn’t lay on it, except if you were my size. They divided it into smaller sections, but those sections were connected through smaller portion of the couch. If that made any sense to you :). Then you could squeeze in, but still, not as comfortable.

I was laying there, staring at whatever within my eye sight. I wasn’t thinking about anything, which was rare because there would always be something going on in my head. I just focused on my breath. Actually, not exactly, because I wasn’t really thinking such things as inhale, exhale, inhale, exhale. I was focusing on the fact that I was alive, although exhausted. But alive. My feet stink after several days wearing the same boots and walking long distance, and from the pair of socks I wore today and walked for continuously 5 miles in. I knew I smelled bad because on the plane the woman sitting next to me asked me to not take my shoes of. She said she was sensitive to bad smell. I didn’t cry. In fact, I hadn’t cried in a really long time, but that hurt. For a moment I could really say I was comparing myself to her, comparing a girl backpacking with stinky feet to a lady using two iphones and having Wi-fi on the airplane and having someone to text to. She laughed. She texted. Then she laughed again. I tried my best to fall asleep. It turned out I was too tired to even close my eyes, so I stared ahead. A woman was sitting in front of me. She was blonde. And she was tall.

Back to the couch, I just stared at the ceiling, listening to life going on around me. The sound of people calling out to each other. The sound of baggages being pulled — their wheels rushing on the ground. I knew people were leaving. I knew someone would pick them up or they would drive home or they would take an uber. I knew I was staying here. I chose to stay here. To feel the deep sense of loneliness, of the world on the opposite side of the world where my parents and younger sister would stay up late, breaking the routine of the early birds, to pick me up, to drop me off, to waive me as I walked away from them, because I was “important” to them.

Thus, I kept laying on this funny couch, thinking about nothing until I was aware that I was not thinking. Feeling my heart beat against the thickness of this couch, feeling deeply alive, and exhausted.

Earlier today, I had my pepper sprayer taken away at a security checkpoint. I didn’t understand what kind of harm they could see in me, let alone questioning my self-defense tool. They were calling each other to look at my bag, none of them ever noticed its owner. Some of them I perceived as jerks. I looked at them, and my very first instinct was if I ever saw them outside of an airport security checkpoint, they might harm me. They might. I have to be careful. And they took away my pepper sprayer. A girl. Traveling alone. Had her pepper sprayer taken away by a bunch of male guards. Stupid. Disappointed. Yet too weak to say anything.

I did say something though. I said, “sorry, if you don’t think my pepper sprayer is safe to travel, you can take it. My flight is boarding now.”

The jerkiest of jerks in that group replied with a smirk, “Guess ya have to wait then.”

He was white.

But there was one other thing that still made me laugh. I actually went through security two times. The first time, I was caught because my LUSH face mask box was too large. I had to take it out. Then I met a group of ladies at the start of the checkpoint. They asked me about my problem and asked to see the box. I said if I checked this in, it would be $30, and the LUSH product was also around $30, I didn’t think it was worth it. Guess what they said? “$30 is nothing. You check this in, you’ll have your face mask, then you will be beautiful.” Hah!

I didn’t listen to them whatsoever. But it was something to remember. That in the midst of all these craziness, there’d still be some ladies chitchatting on their jobs and encourage me to spend $30 fee on top of $30 for face masks.

That was a great detour.

Actually lifted me up for a bit.

I was not ready to face any of tomorrow. I wanted to see one person, and that was it. I couldn’t bear any of the other. I couldn’t bear the fact that my schedule was not what I was planning for. Thinking about my presence as unappreciated broke my heart. And thus right now, right here, I wished this moment would last long. That I could just stare at the airplane, not having to move anywhere, but just waiting for the night to last.

And it wouldn’t last long.

I would change my socks, wash my face, and brush my teeth. I might change my clothes depending on how much energy I have. I might change it and get ready to hug anyone I would see at the house, or I could just excuse myself and would do that after a nice shower. Yes, I needed a nice shower.

I would lay down again and not listen to anything. I usually always have something on on the background, but today, perhaps the sound of silence will do it. The airport was empty now, with a couple of people I could spot out in the distance, with my glasses off. If I kept on laying with the posture I had been, maybe they would thought I was dead, or that I needed assistance. I needed no assistance. I just needed acknowledgment, and Vietnamese food. I needed to be home.

And I would soon be, when the night was over.

Hậu trẻ con, mình còn lại gì và đã chuẩn bị gì?

Tôi nhiều lần muốn nói mình hiểu mọi thứ. Mình hiểu cậu phải đối mặt với những gì và cậu phải làm gì để vượt qua. Tôi nhiều lần lo lắng về những thứ tôi không cần phải nghĩ ngợi về — vì cuộc sống của tôi đã đủ đầy với những sự vật và con người có thể giúp tôi vượt qua ngày ảm đạm — chỉ để một lần được nói “hiểu mà” khi cậu phải lo lắng về chúng.

Nhưng thời gian qua thì tôi dần bỏ cuộc, dần ngừng cái mong muốn được hiểu, vì tôi sẽ không bao giờ có thể hiểu được. Tôi có thể cảm thông. Tôi có thể chia sẻ. Tôi có thể giúp đỡ và ủi an. Duy chỉ có hiểu là tôi không hiểu được.

Vì cuộc đời của mỗi người thật sự rất khác nhau.

Tôi thường hay bảo mọi người, tôi không ghét ở nhà, tôi không thế này, không thế kia, và tôi đã từng nghĩ tất cả mọi người đều có được những thứ tôi đang có và phải coi trọng những thứ mà tôi coi trọng. Tôi quên mất nhiều mảnh đời khác nhau đang trải qua đói khổ, nghèo nàn, hay sự thiếu tình thương. Tôi quên mất những thứ tôi coi là tầm thường hay cần thiết là ước mơ của nhiều người. Tôi quên mất ước mơ của tôi là của riêng tôi mà thôi.

Người trẻ, tôi nghĩ, ở một khía cạnh nào đó, bất hạnh. Vì căn tính của họ được định hình phần lớn từ những ngày còn là trẻ con — từ những người họ tiếp xúc và nơi họ lớn lên — và những đứa trẻ không có quyền được chọn (và chắc là cũng chưa có khả năng chọn được gì đúng đắn đâu). Tôi đọc rất nhiều sách đủ mọi thể loại, từ tâm lý đến việc ăn uống hay ngủ nghê. Có một chủ đề tôi cứ gặp đi gặp lại là tuổi thơ (childhood) ảnh hưởng đến quá trình trưởng thành của một người như thế nào. Và tôi cảm thấy bất lực vì xem ra mỗi chúng ta đều không có quyền được chọn môi trường mình lớn lên, nhưng lại phải mang cái tuổi thơ đó với mình đến suốt đời. Lâu lâu sẽ lại lôi ra, nghiền ngẫm, rút ra cho chính mình những bài học của quá khứ. Lâu lâu sẽ bật cười, nhưng tôi biết nhiều lắm những người trẻ thấm đẫm gối bằng nước mắt mỗi đêm khuya.

Hậu trẻ con, chúng tôi bất thình lình đi học xa nhà, bất thình lình phải tự nấu ăn, bất thình lình thức dậy và hoang mang không biết hôm nay phải làm gì, nên ước mơ gì, nên hy vọng gì. Hậu trẻ con, chúng tôi mang trong mình cái danh tính được hình thành từ những ngày nhỏ. Tôi từng mong mình được thúc ăn nhiều hơn và chơi thể thao nhiều hơn. Tôi từng mong những buổi chiều được đợi ai đó đón đưa chứ không phải đợi bạn được mẹ đón thì mình cũng bắt đầu lê bước chân về nhà. Nhưng tôi cũng trân trọng những buổi tối tôi thấy mẹ mình chong đèn học bài, và những bữa sáng thơm thơm mùi sườn ram hay canh bí đỏ. Những ngày đó là vô giá với tôi. Và tôi may mắn vì dù không chọn cũng có được những điều viên mãn.

Hậu trẻ con, chúng tôi bất hạnh vì hầu hết không còn có được sự dẫn dắt của những người lớn hơn. Ta mất đi một hình mẫu*. Bất hạnh vì có cảm giác như ai đó đã đặt lên mình những viên đá danh tính nặng nề rồi cứ thế mà bước đi, để mặc chúng tôi phải tự mài dũa trong cuộc hành trình của đời mình. Chúng tôi lang thang, vô định. Chúng tôi đói khát một người dẫn dắt (mentor), và một cơ hội được viết lại câu chuyện đời mình.

Đến đây thì tôi sẽ bảo là tôi không hiểu đâu — những gì mà cậu đang trải qua ấy. Những suy nghĩ của cậu về tuổi thơ — cũng của riêng cậu. Tôi không biết cậu ghét bỏ nơi mà cậu lớn lên hay yêu nó đến vô cùng và lưu luyến khôn nguôi. Tôi không biết cậu mong một lần được có mẹ hay mong một lần cha quan tâm cậu hơn. Tôi không thể hiểu được những ký ức giằng xé. Nhưng tôi biết cậu khao khát tìm cho mình cái danh tính phù hợp.

Và trong cái bất hạnh có cơ hội được đổi thay. Hậu trẻ con cũng là lần đầu tiên chúng tôi hiểu thế nào là sự tự do để và quyền được trở thành người mình mong muốn được trở thành. Và tôi bỗng thấy chúng tôi may mắn hơn chúng tôi nghĩ rất nhiều. Chúng tôi, giờ đây, được bẻ lái cuộc đời của mình. Được chọn không bất hạnh, không gò bó, không cô đơn. Được chọn yêu thương và trở nên tử tế.

Nhưng được chọn và thật sự chọn là một câu chuyện rất khác về lòng dũng cảm. Thật sự chọn cũng có nghĩa phải thất vọng nhiều hơn. Có thể sẽ sợ hãi hơn và sẽ có những ngày cậu thức dậy chỉ có thể nghĩ về việc bỏ cuộc. Thật sự chọn sẽ rất cô đơn vì khi cậu quyết tâm đi tìm danh tính của chính mình thì chỉ cậu hiểu được mình là ai và mình có thể làm gì. Và cả ước mơ của cậu nữa.

Thay đổi suy nghĩ. Thay đổi hành động.

Rồi mọi thứ sẽ trở nên thật xứng đáng thôi.

Gửi tới những người bước vào thời kỳ hậu trẻ con. Tôi cũng còn trẻ như cậu thôi, nên tôi mới bảo là tôi sẽ cố gắng, nhưng tôi sẽ không tài nào có thể hiểu được. Nhưng tôi sẽ thật lòng về những gì tôi nghĩ, và tôi nghĩ mỗi đứa trẻ đều có khả năng thay đổi cuộc đời của chính mình. Được sinh ra không phải là lựa chọn của cậu, nhưng câu hỏi quan trọng là vì sao cậu được sinh ra ở đây chứ không phải ở đâu khác, với những người này chứ không phải với ai khác. Có một ý nghĩa ẩn giấu. Có một câu chuyện thật đặc biệt. Những thứ mà chỉ có mình bạn mới có thể khám phá ra và “đánh dấu chủ quyền” mà thôi. Hình mẫu có thể thay đổi, như cái cách bạn từng thích Xuân Mai và rồi là Đông Nhi và bây giờ là who knows who. Vậy nên hãy tìm ai đó mà bạn có thể tin tưởng để sẻ chia, để học từ họ cách lớn, cách bước đi và sống cuộc đời bạn, một lần nữa. Có thể là ba mẹ bạn, có thể là người chị khó tính, hay có thể một người anh chỉ bạn cách nín thở trong vòng hơn một phút. Ai cũng được, miễn là bạn có thể một lần nữa tin và giá trị của chính mình.

Hãy để ai đó mà bạn coi trọng, trở thành một hình mẫu mới. Quyền hiểu được bạn chỉ là của bạn mà thôi — bạn biết bạn suy nghĩ gì và phải làm gì. Còn quyền được quan tâm, động viên, trở thành chỗ dựa của bạn lại dành cho những người ở xung quanh. Hậu tuổi trẻ, thật khó để tìm được ai đó bạn có thể tin tưởng hoàn toàn, nhất là khi bạn đã nhiều hơn dăm ba lần bị ngược đãi, bị lừa lọc. Người ta hay khóc khi một điều gì đó kết thúc. Nước mắt chảy dài lại không có nghĩa cuộc đời bạn đến thế thì thôi. Hậu tuổi trẻ, cậu sẽ té ngã nhiều lần, nhưng cứ nhớ cậu còn sức để mà đứng dậy, và chỉ khi bạn đứng dậy mới có thể tiếp tục viết nên câu chuyện của chính bạn được. Viên đá cậu đang mang trên mình đó, đừng nghĩ nó nặng quá và trông nó thật lố bịch. Hãy nghĩ rằng bạn sẽ mài dũa nó thành một ngôi sao, một khối tròn, một viên đá nhỏ. Bạn nhìn nó ở một khía cạnh khác, và cuộc đời của bạn trông tươi tắn hơn nhiều.

Everyday is a different day. There’s no promise that it’ll be better, or worse, but it is worth waiting, and hoping.

*Hình mẫu không có nghĩa là luôn luôn tốt. Hình mẫu là những người có ảnh hưởng đến cuộc đời của mỗi đứa trẻ. Như tôi, hình mẫu của tôi là ba mẹ — ba mẹ nuôi tôi lớn, ba mẹ lúc nào cũng nấu ăn rất nhanh và mọi bữa ăn đều từ scratch, và cả ba mẹ chăm lo cho những đứa trẻ con xung quanh. Có những hình mẫu rất khác. Bạo hành gia đình. Thất học. Những hình mẫu không tôn trọng người khác và yêu thương những người có hoàn cảnh khác với chúng ta. Những đứa trẻ ngày ngày làm theo người lớn. Yêu thương hay thù hằn. Vị tha hay căm ghét. Đều từ hình mẫu mà nảy mầm cả.

Nguồn ảnh: Internet

2019 và các cuộc đi – rong ruổi xa xăm rồi cũng lại quay về

các cuộc đi

seattle,wa – sgn

sgn – hàn quốc – seattle, wa — hành trình dài gần 2 ngày trời 🙂

bham – tulsa, OK và quay về

bham – san juan island bằng ferry

seattle, wa – bham, wa – vancouver, bc – san jose, ca – durham, nc – somewhere in sc – houston, tx – sgn, vn

dalat, vn trên những chuyến xe giờ nghĩ lại chỉ biết cười thôi

manila, cebu, moalboal, the philippines đặt lộn vé máy bay ^^ nhưng vẫn được yêu thương 🙂 đi xe máy và lần đầu đi lặn

quay lại bham bằng sân bay vancouver, bc

từ hôm quay lại tới giờ thì mình có những hành trình nho nhỏ như đi portland, or ngay sau chuyến bay dài và là lần đầu thử món ấn độ

đi birchbay, đi seattle, đi lynden

cứ đi vậy chứ không ở yên một chỗ được

và mình đang suy nghĩ về việc tuần sau có nên đi vancouver, bc hay không

và một kỳ nghỉ giáng sinh dài 3 tuần đang gần tới

những chuyến đi của năm 2019 chưa kết thúc được đâu

nếu mình sống sót trở về (và mình biết chắc là mình sẽ sống sót trở về)

thì cái list này sẽ gồm cả

seattle, wa – chicago, il bằng train

chicago, il – boston, ma bằng trai

boston, ma – nyc, ny bằng train

mùa đông ở bờ đông chắc là lạnh cóng

và qua ngày đầu tiên của 2020 sẽ là một chương mới với những câu chuyện khác

để nhớ và để kể lại

cũng như hôm nay mình bỗng sợ sẽ quên hết những câu chuyện trên đường

nên mình viết ra

About d-a-n-c-e, and my stubbornness

I ran. From the waiting room onto the back stage of Mount Baker Theater. My performance will be in three…two…one…

I was on the mat. Staring at the ceiling and listening closely to the music for the signal to sit up and move. I had done this many times now. One… two… three… turn… five… six… seven… split…

That winter, the message of my lyrical expression performance was decolonizing beauty standard. Being on the mat means being tied to social expectations on girls and women – beautiful, smart, perfect, and obedient. I left the stage without the mat on my hands, knowing that not only in dance but in real life, I am more than just what others think I am capable of.

But the story of giving up my mat started long before that night at Mount Baker Theater.

The summer before, I spent much time thinking about the one thing that if I wouldn’t try, I would soon regret, and that was dancing – to move with music and be on a team assisting each other in performance and in life. As spontaneous as I had always been, I signed up for dance lessons at a local dance company.

However, the challenge became real on my very first day. As I followed Google Maps to dance campus, I realized that it was located on a highway, and the only way to get there was by personal vehicle. There was no bus, and walking was too dangerous. Excitement was replaced with disappointment, and for the first time I doubted I was meant to be there. The second day was not better as I took a different route. This route was more accessible, but it was a 5-mile walking distance. The winter was dark and cold. I was a college student with nothing but tiredness from school and the desire to do something I had always dreamt of, and it seemed that nothing was working out well. My heart shrunk. Should I really have given up?

My third attempt turned out well because I finally got to dance class on time. I saw the brightness of that place with little kids in ballet costumes running around, and without even knowing anyone there, I felt belonged. I was ready to do stretches and do whatever it took to dance. But that was just the beginning. Dancing turned out to demand more than what I had – I could be flexible, but I couldn’t spin across the room without falling halfway. I could well memorize things, but I failed to turn or leap when needed to. Other students seem to be in their comfort zone. Me? I was close to my danger zone.

I was persistent, though. As an independent individual who has done most things by myself, I had to learn to be more comfortable in asking for help, and I received overwhelming care. Friends were willing to give me rides to dance, and while I still had nights walking home (in tears, honestly), there were parents at dance who would drop me off either at the bus stop or at my house.

With dancing, I asked my teacher to take videos of us in class, and every weekday between my commitments at school, I would rewind those videos and did those same movements countless of times – until my body was sore but my heart felt satisfied. For the first time, I didn’t aim for perfection – unlike how I always worked hard for 100% on exams or compliments. I learned to be brave.

I was brave to walk for more than an hour at night to and from dance class. I was brave to throw myself in a new community with people who had danced for their lifetime. I was brave to try endless dance movements until I got them right, taking bruises as accomplishments rather than evidence of imperfection. Time flew. Eventually I could get my costume and be on-stage – for rehearsal and for performance nights.

I ran, from the stage to outside of the Theater. My roommate would pick me up soon. I looked up at the tower, the symbol of Bellingham, and for once I wished to do it all over again. To experience the mix of joy, disappointment, and satisfaction. Of loneliness for knowing no one there. A sense of loved and of belonged for receiving helps from whoever knew my story. The mat was dropped. I wasn’t beautiful when walking and crying on the side of the road. I wasn’t smart because it took me countless attempts to do a dance move that took others five minute. I was neither perfect nor obedient. I broke the rules and I played the game my way.

“It is rare to see young people nowadays to work so hard for their dreams, and by seeing what you have gone through to dance, I believe you can do so much more in the future,” as my dance teacher said at the end of our time together.